Nhưng lúc này Văn Thiền lại ngẩng đầu, nói với ông chủ Diệp: “Không cần đâu, tôi có thể dịch luôn bây giờ.”
Thân người ông chủ lảo đảo, suýt chút nữa ngã khỏi ghế, ông ta vội bám vào tay vịn, ngồi lại cho vững rồi nghi ngờ nhìn Văn Thiền: “Cô Văn, cô đừng có đùa với chúng tôi. Tôi nói cho cô biết, chuyện này mà...”
“Ông cứ chỉ đại một đoạn, tôi dịch trước cho ông xem, đúng sai gì thì tự ông biết ngay, đỡ mất thời gian của mọi người.” Văn Thiền nói.
Cô đẩy hợp đồng ngược lại trước mặt ông chủ Diệp.
Ông chủ Diệp vốn cũng không tin, mấy người dịch hợp đồng trước đây toàn phải mất vài ngày, giờ con nhóc này mở miệng nói muốn dịch luôn, đúng là khẩu khí không nhỏ.
“Được, vậy cô dịch đoạn này...” Ông ta tiện tay chỉ một đoạn.
Văn Thiền lướt qua một cái, lập tức cất lời: “Bên bán đảm bảo hàng hóa cung cấp theo hợp đồng là hàng mới hoàn toàn, chưa qua sử dụng, đồng thời sẽ sản xuất theo kích thước bên mua yêu cầu, cho phép bên bán có mức hao hụt vật liệu nhất định, nhưng nếu vượt quá 3%...”
Bà chủ và Béo đều quay đầu nhìn sang ông chủ.
Ông chủ Diệp dán mắt vào bản hợp đồng tiếng Trung đối chiếu, há hốc miệng. Ông ta lập tức ngồi ngay ngắn lại, lật ra phía sau, chỉ vào một điều khoản pháp lý phía cuối.
“Cô dịch đoạn này sang tiếng Anh cho tôi!”
Văn Thiền cầm lấy hợp đồng, nhìn lướt một lượt.
Bà chủ đứng bên cạnh, tò mò nhìn theo.
Văn Thiền điềm nhiên vắt chéo chân, chỉ vào đoạn văn bản rồi bắt đầu dịch: “At the request of the distributor, Manufacturer shall...”
Vợ chồng ông chủ Diệp cũng chẳng quen được mấy người biết tiếng Anh. Trước đây họ còn thấy phiên dịch cũ nói tiếng Anh khá lưu loát, vậy mà không hiểu sao, giờ nghe Văn Thiền nói, lại cảm giác không hiểu nhưng rất lợi hại.
“Thế nào, dịch có đúng không?” Bà chủ quay sang hỏi chồng, tò mò.
Lúc này ông chủ Diệp mới giật mình nhận ra mình còn chưa kịp đối chiếu hợp đồng tiếng Anh, vội che miệng khẽ ho một tiếng rồi lảng sang chuyện khác:
“Tiếng Anh của cô Văn tốt vậy, chẳng lẽ là tự học sao?”
Văn Thiền cười đáp:
“Nhà tôi có sẵn radio, rảnh rỗi thì học chút thôi.”
Ông chủ Diệp tưởng thật, bắt đầu nhìn Văn Thiền bằng con mắt khác.
Những người như họ, không học hành tới nơi tới chốn nhưng lại rất khâm phục những ai có kiến thức, đặc biệt là tự mình phấn đấu học hỏi, lại càng đáng nể.
“Tiếng Anh của cô Văn nghe hay thật đấy, cứ như đang hát vậy.” Bà chủ cười tít mắt: “Tôi thấy không cần thử nữa đâu, hôm nay phiền cô Văn giúp đỡ nhé. Buổi trưa chúng tôi mời cơm, chiều còn phải làm phiền cô thêm một chút.”
Văn Thiền tất nhiên không từ chối lòng tốt của họ. Vợ chồng ông chủ Diệp lúc cần thoải mái thì rất hào phóng, buổi trưa mời họ ăn món đặc sản Triều Sán.
Còn Trần Bác Chính và mấy người kia thì đã đến Sán Đầu, tìm gặp được nhân viên ngân hàng kia. Người đó nghe nói họ định mua hơn một vạn tệ trái phiếu thì mừng rỡ ra mặt.
Trần Bác Chính còn đưa cho đối phương phong bao hai trăm tệ. Người kia vỗ ngực đảm bảo, chiều là có thể nhận hàng mang đi ngay. Buổi chiều rảnh rỗi, mấy người không có việc gì làm, bèn lang thang khắp nơi, rồi vào một quán ăn nhỏ ngồi nghỉ chân.