“Bà chủ.”
Văn Thiền nghe rõ mồn một cả quá trình, lòng cũng hiểu rõ cho nên liền mở miệng: “Nếu mọi người cần người phiên dịch, hay để tôi thử xem sao?”
Ông bà chủ đều sững người.
Ông Diệp nhìn Văn Thiền: “Cô? Làm phiên dịch?”
Ông ta đảo mắt: “Chẳng lẽ cô là sinh viên đại học?”
Béo cũng hơi khựng lại, còn Văn Thiền thì đáp: “Tôi không phải sinh viên. Nhưng ai nói chỉ sinh viên mới được làm phiên dịch? Nếu hai người không tin, có thể đưa tài liệu đây, tôi dịch trực tiếp luôn. Nếu thấy không ổn thì cũng chẳng thiệt hại gì, đúng không?”
Ông bà chủ nhìn nhau.
Ông Diệp nói: “Hai người ra ngoài trước đi, chúng tôi bàn một chút.”
Văn Thiền không ép mà cùng Béo ra khỏi phòng.
Cửa văn phòng vừa đóng lại.
Bà chủ liền mở miệng hỏi thẳng: “Vừa rồi chưa kịp hỏi, hai người kia đến làm gì vậy, sao cứ ngồi ngây ra nghe bọn mình nói chuyện nãy giờ?”
Ông chủ Diệp cúi người, lục tìm tập tài liệu tiếng Anh trong ngăn kéo văn phòng, tiện miệng đáp: “Đến sửa mẫu quần áo.”
“Vậy thì để người ta sửa đi.” Bà chủ nói: “Không thì để người ta mất công ngồi đấy làm gì.”
“Bà biết gì.” Ông chủ Diệp nói: “Đơn hàng này vốn đã chẳng lời lãi được bao nhiêu, giờ còn cứ sửa đi sửa lại, ai mà có thời gian rảnh vậy chứ.”
Ông ta mở tập tài liệu ra: “Chính là bản này, có hợp đồng song ngữ, để con bé kia trổ tài xem thử, coi nó giỏi đến mức nào.”
Ngoài văn phòng.
Béo cứ ngập ngừng liếc nhìn Văn Thiền mấy lần. Đúng lúc cậu ta lại định nhìn lần nữa, thì Văn Thiền lập tức quay đầu sang: “Cậu có gì thì nói thẳng đi.”
“Vậy em nói thật nhé.” Béo hạ giọng: “Chị dâu, chị thật sự biết tiếng Anh à, không phải đang chém gió đấy chứ? Nếu là chém thật thì tranh thủ lúc bọn họ còn chưa ra, mình chuồn lẹ đi, mẫu người ta không chịu sửa thì thôi, chứ mà ảnh hưởng đến chuyện làm ăn, e là ngay cả đám hàng kia có cầm được về tay không cũng chưa chắc đâu.”
Béo đầy vẻ lo lắng.
Văn Thiền vừa định mở miệng thì cửa văn phòng bật mở, ông chủ Diệp tay cầm tài liệu, bụng bia lùm lùm, đưa tài liệu cho Văn Thiền: “Dịch trang đầu của bản này sang tiếng Trung, cho cô mười lăm phút, đủ không?”
Bà chủ liếc ông ta một cái, quay sang Văn Thiền nói: “Mười lăm phút thì hơi gấp, nhưng dịch thuật vốn là dịch đồng thời, người nước ngoài đâu có kiên nhẫn chờ, nếu cô thật sự có bản lĩnh, hôm nay đơn này chúng tôi sẽ tính tiền theo đúng giá phiên dịch ban đầu, tám trăm một giờ.”
Tám trăm một giờ?
Béo trợn tròn mắt sắp rớt cả con ngươi.
“Dịch thuật kiếm được nhiều tiền thế cơ à?”
Bà chủ bật cười: “Cậu em, đây không phải dạng dịch thông thường kiểu chào hỏi, mà là dịch chuyên ngành đấy. Bên tôi trả tám trăm còn là rẻ chán, ngoài kia có người làm phiên dịch đồng thời giỏi, một giờ kiếm cả nghìn tệ, còn có người kiếm bằng đô luôn đó.”
Ông chủ Diệp thấy họ tám chuyện, bắt đầu mất kiên nhẫn, phất tay: “Bớt nói vài câu đi, yên lặng cho cô Văn tập trung dịch.”