Ông chủ Diệp nhướng mày, ngón tay cái ngắn mập lướt qua lông mày: “Cô gái xinh đẹp, cô đang đùa tôi đấy à?”
Ông chủ Diệp đưa tay chỉ vào Văn Thiền, không khách sáo nói: “Trước mấy người nói tiền hàng gấp, xin tôi cho dời sang đầu tháng sau mới thanh toán, tôi nể mặt mấy người thắng bài mới đồng ý. Hồi đó kiểu dáng cũng đã chốt rồi, giờ lại đòi đổi. Chuyện này mà đồn ra ngoài, tôi còn buôn bán thế nào được nữa?”
Ông chủ Diệp nghiêng người về phía trước, ngậm điếu xì gà, nhìn chằm chằm vào Văn Thiền: “Mấy người cũng nghĩ cho tôi một chút đi. Xưởng lớn như này, bao nhiêu đơn hàng, công việc đều đã sắp xếp xong hết cả rồi, giờ lại phải sửa riêng cho mấy người à?”
Mặt Béo lúc xanh lúc trắng, có chút lúng túng, đưa mắt ra hiệu với Văn Thiền, định nói thôi không được thì bỏ.
Vậy mà Văn Thiền như thể chẳng nghe ra chút nào bất mãn trong giọng điệu ông chủ Diệp, cô vẫn cười tít mắt nói: “Không thể nói vậy được, ông chủ Diệp. Chắc ông cũng nhìn ra rồi, bọn tôi là tay mơ mới vào nghề, đơn hàng này với chúng tôi rất quan trọng, cả vốn liếng đều đổ hết vào đấy. Ông rộng lòng giúp chúng tôi một tay đi.”
Cô cũng đưa mắt ra hiệu cho Béo.
Lúc này cậu ta mới phản ứng lại, vội vàng hùa theo: “Đúng đó ông chủ Diệp, coi như ông làm việc thiện, sau này nhất định sẽ có phúc báo.”
“Không được, không được, không bàn nữa!”
Ông chủ Diệp cực kỳ cứng rắn, vung tay béo tròn như cái quạt, mặt đầy khó chịu: “Đơn của mấy người có tám vạn bạc, chúng tôi lời được bao nhiêu đâu, rắc rối như vậy. Cứ dây dưa thêm nữa thì chuyện này...”
Ông ta còn chưa nói hết câu, cửa văn phòng đã bị đẩy mạnh ra.
Vợ ông ta mang giày cao gót, mặt đầy tức giận bước vào, đập thẳng xấp tài liệu lên bàn làm việc, ánh mắt lướt qua hai người Văn Thiền và Béo rồi trực tiếp nhìn ông Diệp: “Lão Diệp, có chuyện rồi. Cái thằng phiên dịch chết tiệt nhập viện rồi, ông mau tìm người xem có ai biết tiếng Anh đến giúp gấp không.”
“Cái gì?” Ông Diệp giật mình bật dậy: “Thằng phiên dịch bị gì mà nhập viện? Vậy buổi ký hợp đồng chiều nay thì sao?”
“Tôi đến đây là để giục ông tìm người đấy.” Bà chủ chống nạnh, khó chịu nói: “Tôi vừa từ bệnh viện về, không biết nó ăn phải thứ gì mà tiêu chảy đến kiệt sức, hôm nay đừng mong nó tới được nữa. Mẹ nó chứ, hôm nay chuyện quan trọng như vậy, tụi mình đã dặn đi dặn lại, cái thằng súc sinh đó đúng lúc lại gây họa.”
Sắc mặt ông Diệp đen thui, cầm ngay điện thoại lên: “Lúc này thì kiếm đâu ra người phiên dịch? Dù có cũng chưa chắc người ta rảnh.”
Quả nhiên là vậy. Ông ta gọi liền mấy cuộc, đến bốn năm người mà vẫn không tìm được ai.
Loại phiên dịch mà ông bà chủ cần đâu phải dạng thường, mà là người thông thạo tiếng Anh thương mại. Người như thế nếu có thì phần lớn đều làm trong trường học hoặc cơ quan nhà nước, chứ dân làm xưởng như họ có quen được mấy ai.
Bà chủ sốt ruột không chịu nổi, nhìn đồng hồ, giậm chân: “Vậy chiều nay phải làm sao đây? Bàn chuyện hợp tác với người nước ngoài đâu phải chuyện có thể dời được. Ông Tây đó rắc rối lắm, bảo ngày mai phải đi nơi khác, không biết bao giờ mới quay lại. Hôm nay mà không thuyết phục được thì tụi mình mất trắng đơn hàng lớn đó!”