Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão

Chương 41

Trước Sau

break

Mấy người Lâm Thanh Phong với Thằng Béo liếc mắt ra hiệu với nhau, chờ xem trò vui của Trần Bác Chính.

Trần Bác Chính nhìn thấy biểu cảm "đáng đánh" của đám bạn chí cốt thì nghiến răng trong lòng, nhưng ngoài mặt thì nói: “Làm gì có, chỉ là cảm thấy ông chủ Diệp không dễ nói chuyện. Đơn hàng này lúc đầu ông ấy nhận cũng hơi miễn cưỡng, giờ mình lại đòi đổi mẫu, chỉ sợ ông ấy không đồng ý thôi.”

“Yên tâm, ông ấy từng nói rồi, lô hàng này phải mất một tháng mới xong, giờ mới mấy ngày, nhà máy bên họ chắc chắn chưa bắt tay vào sản xuất đâu.”

Văn Thiền nhìn bản vẽ đầy chi tiết sống động, tuy không phải tự tay mình vẽ ra, nhưng cô vẫn thấy rất có cảm giác thành tựu. Cô cũng hơi có ý riêng, tính chừa lại vài bộ để mặc.

“Với lại, tôi với Thằng Béo đâu phải con nít, chẳng lẽ không biết tùy cơ ứng biến? Anh thôi lải nhải đi, không phải chiều nay mấy anh phải lên đường sao, tranh thủ ăn cơm trưa đi.”

Trần Bác Chính coi như đã nhìn thấu rồi.

Tính Văn Thiền, còn cứng đầu hơn cả anh.

Bề ngoài thì như đang bàn bạc, nhưng thực chất cô đã quyết rồi, chuyện cô đã quyết thì căn bản chẳng thể thay đổi. Hết cách, anh đành phải kéo Béo lại dặn dò thêm vài câu.

Béo vỗ vai Trần Bác Chính: “Anh Chính yên tâm, em thấy chị dâu còn oách hơn cả em!”

Trần Bác Chính nhìn gương mặt đầy tự tin của cậu ta, một lúc lâu cũng chẳng biết nói gì cho phải. Nếu không phải Hòa thượng là kiểu người trầm mặc ít nói, lại không giỏi giao tiếp với phụ nữ, thì Trần Bác Chính đã muốn giữ hắn ta ở lại rồi.

Muốn hẹn gặp ông chủ Diệp không phải chuyện dễ. Nếu không phải trước đây Văn Thiền từng thắng ông ta một ván, hơn nữa còn khiến ông ta tâm phục khẩu phục, thì ông ta đâu rảnh mà tiếp cô.

“Thế nào, sao chỉ có hai người đến? Tiểu Trần đâu rồi?” Ông chủ Diệp ngồi trên ghế chủ, chiếc ghế đó bị đè nặng đến kêu cọt kẹt, nghe mà lo nó sập đến nơi.

Văn Thiền cùng Béo ngồi xuống, thư ký mang vào hai tách trà.

Văn Thiền cười nói: “Chẳng lẽ ông chủ Diệp không vui khi gặp bọn tôi à? Chúng tôi đâu xấu đến mức khiến ông phải thất vọng như vậy chứ.”

Ông chủ Diệp bị chọc cười, ông ta ngậm điếu xì gà, người hơi nghiêng về phía trước, hai tay chống lên bàn: “Con nhóc này nói chuyện thú vị thật đấy. Không lẽ lần này cô lại muốn tới đánh bài với tôi? Nói trước nhé, lần trước cô thắng tôi là vì tôi nhìn ra rồi, đầu óc cô không tệ, nhớ hết bài trên bàn luôn, đỉnh đấy.”

Ông giơ ngón tay cái đeo nhẫn vàng lên.

Béo có chút bất ngờ.

Trước kia là Văn Thiền giải thích với bọn họ nên họ mới hiểu ra, không ngờ ông chủ Diệp chẳng cần ai nói cũng tự đoán ra được.

Văn Thiền nói: “Bảo sao ông nổi tiếng đánh bài giỏi, mấy chiêu lặt vặt của tôi sao qua được mắt ông. Nhưng lần này tôi không đến để đánh bài, mà muốn bàn chút chuyện. Đơn hàng bên mình chưa làm đúng không? Có thể sửa lại kiểu dáng một chút không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc