Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão

Chương 40

Trước Sau

break

Văn Thiền vẽ ra kiểu gì, Lâm Thanh Phong với Béo nhìn vào cũng chẳng hiểu nổi đẹp ở chỗ nào.

Nhưng đến khi Trần Bác Chính vẽ lại, kiểu dáng quần áo lập tức trở nên bắt mắt: váy vest, váy chữ A, váy caro, áo vest nhỏ, áo sơ mi...

Văn Thiền dứt khoát không vẽ nữa, lười động tay, chỉ ngồi một bên chỉ miệng, thỉnh thoảng nhớ ra chi tiết nào đó thì thêm vào. Cô theo chủ nghĩa “có gì dùng nấy”, đem hoạ tiết caro đặc trưng của Burberry, kiểu dáng váy suit của Chanel thêm bớt cho vừa ý.

Bận rộn hơn một tiếng đồng hồ, Trần Bác Chính đã vẽ hơn chục mẫu. Đến khi buông tay, cổ tay anh đã hơi tê mỏi. Ngẩng đầu lên nhìn, thấy Béo với Lâm Thanh Phong cầm mấy bản vẽ, bàn tán không ngớt.

“Cái váy vest này đẹp thật đấy, nhìn cái là thấy sang chảnh liền.”

“Tôi thấy váy chữ A chị dâu nói mới đẹp. Mà nếu là cô nàng chân dài mặc vào, đi ngoài đường, đảm bảo ai cũng phải ngoái nhìn!”

Lâm Thanh Phong với Thằng Béo vì tranh cãi xem váy vest hay váy chữ A đẹp hơn mà suýt nữa thì choảng nhau. Để dễ hình dung hiệu quả trang phục, trên bản vẽ còn có cả hình người mẫu minh họa.

Trần Bác vừa bực vừa buồn cười: “Hai người cãi nhau thì cãi, đừng làm hỏng bản vẽ tôi mất công vẽ đấy nhé!”

“Yên tâm, bọn em cẩn thận lắm.” Lâm Thanh Phong vội vàng nói, vành tai đỏ lên: “Anh Chính, nếu mấy bộ này mình làm thật, có thể để lại cho em một bộ không, em muốn tặng người ta.”

“Tặng ai, chị Yến hả?” Thằng Béo chọc ghẹo.

Lâm Thanh Phong mặt đỏ bừng, đá Thằng Béo một cái: “Lắm chuyện!”

“Chị Yến là ai vậy?” Văn Thiền rót cho Trần Bác một cốc nước.

Trần Bác uống một ngụm, tay chống lên bàn: “Hàng xóm của Thanh Phong, hai người lớn lên cùng nhau.”

Văn Thiền như bừng tỉnh: “Thanh mai trúc mã rồi.”

“Không có chuyện đó đâu!” Lâm Thanh Phong đỏ mặt chối đây đẩy, nhưng nhìn thế nào cũng không thấy có sức thuyết phục.

Văn Thiền nhịn không nổi bật cười. Không ngờ Lâm Thanh Phong lại là người dễ ngượng đến thế. Mặc kệ cười đùa thế nào, Trần Bác Chính vẫn gọi mọi người trả lại bản vẽ: “Giờ mọi người thấy có cần đổi mẫu không?”

“Đổi chứ, chắc chắn phải đổi rồi!”

Thằng Béo giành nói trước: “Hồi trước mấy mẫu kia nhìn cũng ổn, giờ đem ra so thì đúng là quê mùa thấy rõ. Lô hàng lần này mà mang ra Bắc Kinh, đảm bảo “bọ cạp thải phân”.”

“Là sao cơ?” Văn Thiền không hiểu, hỏi lại.

Trần Bác Chính giải thích: “Tức là độc nhất vô nhị.”

Văn Thiền: “......”

“Thế còn hai cậu thấy sao?” Trần Bác Chính nhìn sang Hòa Thượng với Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong nói: “Nếu không đổi thì chẳng phải chúng ta ngu à?”

Hòa Thượng cũng gật đầu đồng tình.

Trần Bác Chính nói: “Vậy để lúc tôi quay về sẽ đi gặp ông chủ Diệp.”

Văn Thiền lấy bản vẽ từ tay anh: “Không cần, mấy anh cứ làm việc của mình đi, tôi với Thằng Béo sẽ tới tìm ông chủ Diệp. Dù sao cũng phải để tôi làm gì đó chứ, ngày nào cũng rảnh rỗi, tôi sắp mốc meo cả người rồi.”

Trần Bác Chính hơi do dự, Văn Thiền nhướng mày: “Anh không tin tôi à?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc