Hòa Thượng lắc đầu:
“Chuyện này thì em không rõ. Nhưng anh thử hỏi chị dâu xem, nếu đổi thì muốn đổi sang mẫu gì?”
“Em biết nè!”
Thằng Béo phản ứng nhanh nhạy:
“Gần đây chị dâu hay coi phim Cô nàng quan hệ công chúng, còn đi hỏi thím Tôn về chuyện nhà máy họ sắp sản xuất mấy mẫu giống trong phim đó nữa. Chắc chắn là muốn đổi sang kiểu đó!”
“Cô nàng quan hệ công chúng là phim gì vậy?” Lâm Thanh Phong tò mò: “Nghe tên thấy... không đứng đắn lắm?”
“Xì, anh sinh viên mà đầu óc toàn nghĩ gì đâu không, phim đàng hoàng tử tế, đang nổi lắm đó...” Thằng Béo hăng hái kể lại cốt truyện cho mấy người nghe.
Trần Bác Chính nghe một hồi, trong lòng đã hiểu rõ.
Chiều hôm sau anh phải đi, định sáng sớm sẽ mang phiếu kho bạc đi bán, rồi quay lại một chuyến, cho nên bèn hỏi Văn Thiền: “Cô định làm mấy bộ đồ cho phim truyền hình đó à?”
Văn Thiền không ngạc nhiên khi anh biết chuyện, cái miệng của Béo kia lỏng như cạp quần, có gì mà giấu được: “Gần giống vậy, nhưng không hoàn toàn. Tôi định tự vẽ vài mẫu, na ná thôi chứ không giống hẳn.”
Cô vốn không ưa kiểu vest độn vai lòe loẹt hay mấy cái áo sơ mi rườm rà đó. Tuy nói làm đồ giống y như phim, chỉ cần quảng cáo là “cùng kiểu với nữ chính” thì bán chẳng lo ế, nhưng cô vẫn muốn tự bỏ chút công sức, để quần áo hợp với gu thẩm mỹ của mình hơn.
Nếu làm đồ nam, cô còn hơi lăn tăn, nhưng đồ nữ thì chẳng thành vấn đề. Dù sao kiếp trước ở phố Wall, ngay cả khuy tay áo cũng phải chọn kỹ, xịt nhầm mùi nước hoa còn bị người ta cười chê, thẩm mỹ mà không ra gì thì sống ở đó cũng chẳng nổi.
Trần Bác Chính nghĩ một lát rồi nói: “Tôi mang ít giấy bút về cho cô, cần gì nữa không?”
Văn Thiền cũng không khách sáo, bảo anh cứ mua theo cảm tính, tốt nhất mua thêm cả bút màu gì đó. Nhưng khi Trần Bác Chính quay về, thứ anh mang lại là... thuốc màu.
Văn Thiền nhìn hộp màu nghiêm chỉnh ấy, đưa tay lên trán: “Thứ này tôi không biết dùng đâu.”
“Chị dâu, chị không cần biết vẽ đâu, anh Chính biết mà!”
Béo nói, còn cầm theo một hòn đá đến đè giấy giúp.
Lâm Thanh Phong bật cười: “Anh Chính hồi mười mấy tuổi đã từng vẽ tranh cho khách ở công viên Hương Sơn với quảng trường Thiên An Môn đấy. Mấy thứ khác không dám nói, chứ tài vẽ vời, anh ấy còn giỏi hơn khối hoạ sĩ!”
“Không nhìn ra anh còn có tài này đó?” Văn Thiền nhìn Trần Bác Chính từ trên xuống dưới, ngạc nhiên hỏi.
Trần Bác Chính hiếm khi để lộ vẻ ngượng ngùng bất lực: “Chỉ là chút cơ bản thôi, không đến mức như mấy người nói đâu.”
“Thế cũng hơn tôi rồi.” Văn Thiền nói: “Đã có anh giúp thì tôi không khách sáo nữa.”
Cô vẽ ra mấy kiểu váy mà mấy hôm nay nghĩ ra, rồi chỉ điểm cho Trần Bác Chính vẽ lại từng cái một.
Trần Bác Chính cũng không tỏ ra khiêm tốn, tay nghề của anh chỉ dừng ở mức biết vẽ nhưng thế cũng đã hơn hẳn mấy bức vẽ trừu tượng của Văn Thiền.