Thấy anh thật lòng, cô mới chịu nhận.
Sau đó, cô chống cằm nhìn anh, nói: “Lô hàng lần này mấy anh đặt may ấy, có muốn đổi kiểu dáng chút không?”
Trần Bác Chính: ?
Anh ngẩng mắt lên, dưới hàng lông mày rậm, đôi mắt sâu như mực mang theo vài phần nghi hoặc.
Chuyện này, Trần Bác Chính không tiện tự mình quyết định. Anh chỉ nói với Văn Thiền một câu là sẽ suy nghĩ thêm, rồi quay về tìm Lâm Thanh Phong và mấy người kia.
Vừa bước vào phòng, Lâm Thanh Phong với Hòa Thượng đang đùa giỡn với Thằng Béo. Thấy Trần Bác Chính trở lại, Lâm Thanh Phong quay đầu gọi một tiếng:
“Anh.”
Trần Bác Chính ừ một tiếng, bước tới ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh, dáng vẻ rất ung dung.
Trong phòng oi bức, chẳng có lấy một chút gió mát.
Phòng của bọn họ nằm phía tây, vừa nóng vừa ngột ngạt. May mà mấy gã đàn ông này từ nhỏ đã quen chịu khổ, cũng coi như quen rồi. Hồi trước còn không có chỗ ngủ, bảy tám người chen nhau nằm dưới đất trải chiếu mà ngủ cũng chẳng phải chưa từng.
“Anh Chính, sao thế?” Hòa Thượng tinh ý, nhìn ra Trần Bác Chính có gì đó khác lạ.
Theo lý thì chuyện tiền vốn đã giải quyết xong, anh lẽ ra phải vui vẻ mới đúng.
Trần Bác Chính đưa tiền cho Lâm Thanh Phong, rồi mới kể lại chuyện Văn Thiền vừa nói:
“Chuyện này anh cũng thấy khó quyết, Thanh Phong, Hòa Thượng, Thằng Béo, mấy cậu thấy có nên đổi mẫu mã không?”
Nếu là trước khi Văn Thiền chứng minh được năng lực của mình, nghe câu này, Lâm Thanh Phong với mấy người chắc chắn sẽ không thèm để tâm.
Mẫu mã mà họ chọn là do lão Tống giới thiệu, nhưng họ cũng đã đi chợ xem thử thị trường, đúng là kiểu đang hot nhất hiện giờ.
Lâm Thanh Phong hơi do dự:
“Đổi mẫu à? Nhỡ bán không được thì sao?”
Hắn nói tiếp:
“Anh Chính, em biết chị dâu đầu óc nhanh nhạy, nhưng dù sao chuyện này cô ấy cũng không phải dân trong nghề.”
Trần Bác Chính gật đầu, nhìn sang Hòa Thượng và Thằng Béo.
Thằng Béo thì giờ thần tượng Văn Thiền đến mức đổ rạp, lập tức nói:
“Em ủng hộ chị dâu! Chị ấy thông minh hơn bọn mình nhiều! Bà em dạy từ nhỏ rồi, ngu thì phải nghe lời người thông minh!”
“Ê, nhóc con, mày bảo ai ngu đấy hả?” Lâm Thanh Phong tức cười, giơ tay đập nhẹ vào sau đầu Thằng Béo:
“Ông đây là sinh viên đại học đó nha!”
“Phải phải phải, anh là sinh viên, nhưng não anh đâu có bằng não chị dâu.” Thằng Béo vừa xoa đầu vừa né ra sau lưng Hòa Thượng, vừa nói với Lâm Thanh Phong:
“Hôm nay ai nói ngớ ngẩn rằng một vạn chỉ lời ba ngàn? Em còn thông minh hơn anh đó.”
“Thằng nhãi, ra đây! Hôm nay chúng ta ra ngoài solo một trận, xem ai là đại ca thật sự!”
Lâm Thanh Phong bị chọc đến phát cười. Thật ra trong lòng hắn cũng hơi xấu hổ thành giận, vì đúng là hắn hơi ngốc thật. Trần Bác Chính thấy hai người kia đùa nhây thì cũng chịu thì đành nhìn sang Hòa Thượng.
Anh biết trực giác của Hòa Thượng rất chuẩn, lần trước Trần Bác Chính không nghe lời đối phương, suýt nữa đã bước nhầm. Lần này anh muốn nghe thử ý kiến của Hòa Thượng.