Cằm Béo gần như rơi xuống ngực: “Cái... cái này kiếm được nhiều thế sao?”
“Chứ anh tưởng sao?” Văn Thiền đáp: “Nhưng đó là trong tình huống lý tưởng nhất, thực tế thế nào còn phải tính tiếp.”
“Nếu vốn mà nhiều hơn nữa, chẳng phải chúng ta phát tài rồi à?” Lâm Thanh Phong không nhịn được hỏi.
Văn Thiền nhún vai: “Nếu vốn đủ lớn, biết đâu mấy anh còn thành triệu phú cũng nên.”
Triệu phú?
Cả bọn ai nấy đều thở hổn hển.
Trần Bác Chính và mấy người bọn họ từ tận Bắc Kinh lặn lội nghìn dặm đến Thâm Quyến này là vì cái gì, chẳng phải chỉ vì kiếm tiền sao. Lần này họ đến lấy sỉ quần áo mang về bán, cũng không dám mơ mộng quá xa vời, chỉ mong có thể lời gấp đôi là đã mãn nguyện lắm rồi.
Họ vốn dĩ chưa từng dám nghĩ đến chuyện phát tài thành triệu phú. Thế mà mấy câu của Văn Thiền lại khơi dậy tham vọng trong lòng họ.
“Nếu tôi mà thành triệu phú thật, nhất định phải mua một chiếc xe, sau đó mua mười con heo về quê mở tiệc lớn. Tôi phải để cả làng thấy, một thằng béo như tôi không phải đồ bỏ đi!”
Béo hùng hồn gào lên, tràn đầy chí khí.
“Phụt.”
Văn Thiền còn tưởng hắn sắp nói ra lời gì kinh thiên động địa, ai ngờ lại là chuyện đó. Cô cong mắt mỉm cười, trêu chọc: “Vậy chúc anh sau này ước gì được nấy.”
“He he he he he.” Béo cười khà khà đầy khoái chí, mà đang cười bỗng dưng bật khóc.
Hắn đưa tay lau mặt một cái: “Chị dâu, chỉ cần chị không cười tôi nông cạn là được rồi. Tôi không có chí lớn gì, thật lòng mà nói, nếu tôi có tiền thì tôi sẽ về quê thật oách để cho bố mẹ tôi thấy, tôi tuy không học giỏi bằng em trai, nhưng tôi cũng không phải thứ vô dụng.”
Trần Bác Chính vỗ vai hắn một cái: “Béo, sẽ có ngày đó thôi.”
Anh quay sang nhìn Văn Thiền, môi mấp máy, nhẹ giọng nói một câu cảm ơn. Văn Thiền mỉm cười đáp lại, xem như đã nhận lời cảm ơn đó.
Số vốn mười ngàn kia từ đâu mà có, chẳng bao lâu sau Văn Thiền đã biết. Trần Bác Chính đem miếng ngọc bội của mình đi cầm, được mười ba ngàn. Anh đưa ba trăm cho Văn Thiền, bảo cô giữ làm sinh hoạt phí.
Văn Thiền nhận ra người này ăn mặc không cầu kỳ, tiêu xài cũng chẳng nhiều, nhưng đối với người khác lại rất hào phóng.
“Thật sự cho tôi à?” Cô nhìn xấp tiền trên bàn, chưa vội đưa tay cầm.
Trần Bác Chính nói: “Vốn dĩ là phải cho cô. Lần này có thể kiếm được tiền, hoàn toàn nhờ vào ý tưởng của cô. Chứ nếu chỉ dựa vào bọn tôi, có nghĩ vỡ đầu cũng không nghĩ ra cách hay như vậy. Số này là để cô tiêu. Sau này trừ đi tám vạn tiền hàng, số còn lại chúng ta chia đôi, cô một nửa, tôi và mấy người còn lại chia nhau.”
Văn Thiền đặt tay lên xấp tiền, ngẩng đầu nhìn Trần Bác Chính: “Anh chia thế này, có phải rộng rãi quá rồi không? Tôi chỉ đưa ra ý tưởng thôi, còn lại tiền bạc, công sức đều là các anh bỏ ra.”
“Cứ cầm đi, nếu không muốn cho, tôi đã chẳng nói ra.” Trần Bác Chính đáp.