Lúc mới nghe tới “hai trăm bảy mươi mấy”, ai nấy đều không giấu nổi vui mừng. Nhưng đến khi nghe xong câu cuối, cả đám bỗng khựng lại. Không ai ngốc cả. Mười ngàn một tháng, con số này nghe như mơ với đa số người hiện giờ. Nhưng với họ, đó chỉ là uống thuốc độc để giải khát.
Văn Thiền nói tiếp:
“Muốn kiếm nhanh hơn, nhất định phải tăng vốn gốc. Nếu có thể, thử mua lại từ người bán riêng cũng được. Giá chắc chắn sẽ thấp hơn ngân hàng.”
“Nhưng vốn đâu ra bây giờ?” Béo rầu rĩ: “Ở cái nơi xa lạ này, người quen không có, muốn vay tiền chắc chẳng ai dám cho đâu.”
“Tôi có thể xoay được mười ngàn. Nếu có mười ngàn vốn, trước đầu tháng sau kiếm được tám chục không?”
Trần Bác Chính ngậm điếu thuốc trong miệng, chau mày nhìn về phía Văn Thiền.
Béo thốt lên: “Anh Chính, anh lấy đâu ra mười nghìn vậy?”
Trần Bác Chính khoát tay ra hiệu cho Béo im lặng, rồi nghiêng đầu nhìn Văn Thiền.
Lâm Thanh Phong hạ giọng nói: “Chỉ với mười nghìn này mà đòi kiếm ra tám chục nghìn à?”
“Có thể.” Văn Thiền đột ngột cắt lời Lâm Thanh Phong, giọng rất chắc nịch.
Lâm Thanh Phong sững lại. Bây giờ cậu ta không còn ghét bỏ Văn Thiền như lúc đầu nữa, nhưng thấy cô nói kiểu đầy tự tin như thế thì vẫn không thể đồng tình: “Làm sao mà có thể? Một lần vụ này cùng lắm chỉ lời được ba nghìn thôi!”
“Hiệu ứng lãi kép.”
Văn Thiền nói: “Lần đầu tiên lấy mười nghìn chỉ có thể lời được ba nghìn là đúng, nhưng nếu liên tục dồn lợi nhuận vào vốn gốc, cứ thế lăn lên, biết đâu cuối cùng còn kiếm được một khoản kha khá.”
Cô đảo mắt nhìn quanh, như đang tìm giấy bút. Trần Bác Chính vào trong nhà lục tìm, mãi chẳng thấy tờ giấy nào, chỉ moi ra được một cây bút. Anh đành tháo hộp thuốc lá ra, đưa cho Văn Thiền.
Văn Thiền không chê bai gì, nhận lấy rồi cúi đầu bắt đầu tính toán ngay lên mặt hộp thuốc. Khi hạ bút, cô chẳng do dự một giây nào, như thể cả chuỗi công thức này đã được tính sẵn trong đầu.
Ánh mắt cô chăm chú đặt lên ngòi bút, ngón tay thon dài, đôi mắt cụp xuống, đường nét khuôn mặt nghiêng nghiêng mềm mại như sứ trắng.
Trần Bác Chính đứng bên cạnh nhìn mà không hiểu sao lại thấy hơi áy náy, cảm giác ít nhất cũng nên ra ngoài mua cho cô một quyển sổ. Để cô viết toán lên hộp thuốc lá thế này, cứ thấy có lỗi với cô.
“Cuối cùng, các anh ít nhất có thể kiếm được một trăm năm mươi sáu nghìn tám trăm...”
Văn Thiền nói: “Con số này là tôi tính dựa trên toàn bộ số tiền của mấy anh, không trừ tiền xe và sinh hoạt phí, lấy mức vốn nhỏ nhất, giá bán cao nhất để suy ra. Dĩ nhiên, nếu lần cuối cùng chúng ta mua trái phiếu quốc gia mà không bán ra ngay, thay vào đó đem đến ngân hàng quy đổi, thì lợi nhuận còn cao hơn, biết đâu lên được tới một trăm bảy mươi nghìn.”
Lâm Thanh Phong, Hòa Thượng và Béo đều trợn mắt há mồm nhìn chằm chằm vào những con số mà Văn Thiền vừa viết. Trần Bác Chính cầm lấy xem, Béo và Lâm Thanh Phong cũng vội chen đầu vào nhìn, mấy người dán mắt vào cái hộp thuốc lá.