Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão

Chương 35

Trước Sau

break

Béo lúc này mới chịu im, nhấp một ngụm trà rồi quay sang nhìn Văn Thiền, vừa bất lực vừa thấy cũng hợp lý: “Phim hay thật đấy, nhưng chị dâu này, chị phải xem từ sáng đến giờ luôn à?”

Văn Thiền phẩy tay, quay sang bảo thím Tôn lấy cho mình ly nước lọc nguội rồi giơ đồ trong tay ra ra hiệu với Béo: “Nếu thấy chán quá thì qua đây xâu chuỗi cùng bọn tôi nè?”

“Thôi thôi, cậu ta chịu chết cái món đó đấy. Sáng mới làm rơi một lần rồi.” Thím Tôn vội nói: “Béo, nếu rảnh thì đi gọt vỏ gừng đi, gừng nhiều bao nhiêu bên xưởng người ta cũng lấy cả.”

Béo hết cách, thấy Văn Thiền ngồi trước TV, chẳng có ý định nhường chỗ gì cả, cho nên đành ngoan ngoãn đi gọt trái cây.

Lần này bọn họ làm giúp không lấy tiền, dù gì cũng mượn chỗ người ta xem TV, còn ngồi mát nhờ quạt nhà người ta, mặt dày đến đâu cũng không tiện mở miệng đòi công.

Đúng như dự đoán, phải đến chiều hôm sau Trần Bác Chính và mấy người kia mới quay về. Họ về lác đác từng người, Lâm Thanh Phong và Hòa Thượng về trước, rồi mới đến Trần Bác Chính.

Vừa bước vào nhà, Trần Bác Chính đã bảo Béo đi đóng cửa, sau đó ra hiệu cho mọi người vào phòng, rồi quay sang hỏi Lâm Thanh Phong và Hòa Thượng:

“Bên đó giá bao nhiêu?”

Hòa Thượng lấy ra đống trái phiếu quốc trái mới mua về:

“Bên Sán Đầu chỉ bán ra chứ không thu vào, giá 93, tôi cũng mua luôn rồi.”

“Quảng Châu cũng vậy, chỉ bán không thu, giá 100.” Lâm Thanh Phong nói: “Ban đầu tôi còn do dự, nhưng nhớ anh dặn nên quyết định mua.”

“100 là được rồi. Nếu bán cho chợ đen, chúng ta cũng kiếm được bốn, năm chục.” Trần Bác Chính nhẩm tính: “Ít ra đủ bù tiền xe.”

Anh bày hết đống trái phiếu quốc trái lên bàn:

“Tôi mua bên này giá 97, xem ra Sán Đầu là rẻ nhất.” (Sán Đầu là thành phố cảng thuộc tỉnh Quảng Đông)

“Không chỉ là rẻ nhất đâu.” Hòa Thượng đột ngột lên tiếng.

Văn Thiền và Trần Bác Chính cùng nhìn về phía hắn, Hòa Thượng nói:

“Nhân viên ngân hàng bên Sán Đầu còn hỏi tôi có nhận hàng cá nhân không. Nếu là người bán riêng, giá chỉ có 89.”

“Sao mà rẻ vậy trời?”

Béo la lên:

“Chẳng phải bán lỗ sao?”

Trần Bác Chính cũng nhíu mày:

“Hòa Thượng, chuyện này có gì mờ ám không? Lỡ có bẫy thì sao?”

Hòa Thượng đáp:

“Anh Chính, tôi có hỏi rồi. Anh ta bảo mấy trái phiếu này là từ các đơn vị cơ quan phát cho nhân viên kiểu như thưởng Tết hay phúc lợi. Nhiều người tích đầy cả đống mà chẳng tiêu được, chỉ có thể để không. Muốn bán cũng không dám đem ra chợ đen, sợ rắc rối. Chắc thấy tôi là người lạ nên mới dám mở miệng.”

“Họ nói có bao nhiêu không? Là của năm nào?”

Trần Bác Chính bắt đầu tính toán trong đầu.

Béo vốn nhát gan, nghe đến đó thì vội ngắt lời:

“Anh Chính, chuyện này liều quá rồi. Em thấy mình cứ mua ở ngân hàng là chắc ăn nhất! Lần này mình cũng lời kha khá rồi còn gì!”

“Chuyến này, trừ chi phí xe cộ và mấy khoản lặt vặt, các anh tổng cộng lời được khoảng hai trăm bảy mươi mấy.” Văn Thiền nói: “Mỗi chuyến như vậy, tính cả đi lẫn về cũng mất ba ngày. Có nghĩa là nếu cứ chạy qua chạy lại như thế, cùng lắm một tháng làm được chín chuyến. Như vậy tính ra một tháng cũng chỉ kiếm được mười ngàn.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc