Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão

Chương 34

Trước Sau

break

Thằng Béo đứng bên cạnh phụ họa nịnh nọt thím Tôn, còn Văn Thiền thì cứ nhìn chằm chằm vào màn hình tivi, ngón tay đặt lên môi, đầu óc đang chìm vào suy nghĩ.

Trần Bác Chính mua vé đi Chu Hải, là xe khách, suốt chặng đường xe lắc lư liên tục, cứ chạy một đoạn lại dừng, đón người rồi lại thả người xuống. Đến được Chu Hải thì trời đã sáng hôm sau.

Trời vừa hửng, anh tiện tay ghé một quán vỉa hè gọi một phần bánh cuốn nóng, vừa ăn vừa bận lòng nghĩ về tình hình bên phía Văn Thiền. Không biết có phải do anh nghĩ nhiều hay không, nhưng từ sau lần xảy ra chuyện đó, cả con người Văn Thiền như có chút thay đổi.

Trước đây Trần Bác Chính không quen thân gì với Văn Thiền, người anh quen là anh trai cô, Văn Dũng. Văn Dũng cũng chẳng mấy khi nhắc đến em gái, chỉ nói sơ rằng sức khỏe không tốt, tính tình có hơi kiêu kỳ.

Nói thật thì trước kia cách cư xử của Văn Thiền đúng là khá giống như lời Văn Dũng nói. Nhưng mấy ngày nay dường như có điều gì đó khác đi. Nói sao nhỉ, là kiểu thay đổi khiến Trần Bác Chính không còn nhìn thấu cô được nữa.

Khoảng hơn chín giờ sáng.

Ngân hàng mới từ tốn mở cửa.

Hoàng Lệ Anh cùng hai đồng nghiệp đang đứng sau quầy vừa cười nói vui vẻ. Mấy người họ đều là dân địa phương, nhà có điều kiện, thêm việc ngân hàng thì nhẹ nhàng, từ lúc đi làm đến giờ đã quen với việc vừa pha trà vừa đọc báo giết thời gian trong ngày.

Nhưng hôm nay có chút lạ. Bởi vì hôm nay lại có người đến tận nơi mua trái phiếu nhà nước. Lúc nghe Trần Bác Chính nói, Hoàng Lệ Anh vẫn chưa dám tin: “Anh muốn mua bao nhiêu trái phiếu?”

“Bốn trăm tệ. Bên chị bán theo giá 97 phải không?”

Trần Bác Chính hỏi lại lần nữa.

Hoàng Lệ Anh liếc mắt nhìn đồng nghiệp rồi gật đầu: “Đúng, là 97. Nếu anh thật sự muốn thì bọn tôi sẽ đi lấy cho.”

“Được, tôi thật sự muốn. Nhưng tôi muốn đợt trái phiếu phát hành năm 85 nhé.”

Trần Bác Chính đứng tựa vào quầy, tỏ vẻ thản nhiên, thực chất lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. Anh cố giữ giọng điệu thoải mái nhất có thể, không để người khác nhìn ra được tâm trạng mình.

Anh thật không ngờ, chỉ cách nhau mấy trăm cây số mà giá trái phiếu lại chênh lệch nhiều đến vậy.

Bên Thâm Quyến, ngân hàng thu mua trái phiếu theo giá 102, còn giá chợ đen là 119. Nói cách khác, mỗi một trăm đồng trái phiếu, nếu luân chuyển một vòng giữa Chu Hải và Thâm Quyến, nhóm của Trần Bác Chính có thể lời tới 22 tệ.

Cầm bốn trăm đồng trái phiếu rời khỏi ngân hàng, ánh nắng chiếu lên người anh, khiến tim anh đập liên hồi, lòng thì nóng rực cả lên.

“Không biết mấy người kia sao rồi, đi một ngày rồi còn gì.”

Béo thấp thỏm lo lắng, cứ thỉnh thoảng lại ngó nghiêng ra cửa. Văn Thiền vẫn ngồi xem tivi, chẳng buồn đáp lời. Mãi đến khi Béo lặp lại lần nữa, cô mới quay đầu lại, nói: “Có đi đâu xa lắm đâu, chậm nhất mai chiều cũng về rồi. Yên tâm đi, đừng lo.”

“Uống trà nào.” Thím Tôn mang hai ly trà ra cho Béo và Văn Thiền.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc