Béo khó hiểu hỏi.
Thím Tôn nói:
“Tiền ít thì cũng vẫn là tiền. Hơn nữa nhà tôi còn phải để dành mua nhà thương mại. Nhà thương mại bây giờ một mét vuông đã hai nghìn tệ rồi. Chỉ dựa vào tiền chồng tôi kiếm thì sao đủ được. Tiếc là tay tôi vụng, nhìn thấy kim máy may là sợ, nếu không thì tôi cũng vào nhà máy rồi, bốn năm năm là mua được một căn nhà rồi.”
Béo nghe mà mê mẩn.
Một tháng hai nghìn tệ, khái niệm này là gì chứ.
Trước kia cậu ta nghĩ cũng không dám nghĩ tới. Thấy Văn Thiền đang ngồi xem phim “Cô Gái Quan Hệ Công Chúng” cùng mấy đứa trẻ, cậu ta bèn qua bên kia bắt chuyện, làm thân với chồng thím Tôn.
Ban đầu Văn Thiền cũng không có hứng thú xem tivi. Dù sao thì cô cũng là người từ thời hậu thế, ngành giải trí phát triển cực độ, phim truyền hình nào mà chưa từng xem qua.
Nhưng xem dần xem dần, cô lại bị cuốn vào.
Cô con gái út của thím Tôn kéo tay cô, như dâng bảo vật mà nói:
“Chị Văn, phim này hay đúng không? Bạn trong lớp em với cả thầy cô giáo em đều đang xem đó.”
“Không chỉ mấy anh chị xem đâu, bọn em học sinh cấp hai cũng coi hết á. Nhưng cô giáo em nói rồi, trước kỳ thi đại học thì không được xem nữa, phải tập trung học hành cho tốt.” Con gái lớn của thím Tôn vừa nói vừa liếc mắt nhìn chằm chằm vào mấy bộ đồ của các nữ nhân vật trong phim truyền hình.
“Bố, chờ con thi đại học xong, bố mua cho con một bộ váy giống thế này được không?” Cô bé xoắn tay áo bố mình.
Chồng thím Tôn cau mày: “Không được. Con mới bao nhiêu tuổi mà đòi mặc mấy thứ này, phim này là đồ người lớn mặc, con mặc vào nhìn ra cái thể thống gì.”
“Bố, nếu lúc đó con đậu đại học thì con cũng là người lớn rồi còn gì. Chẳng lẽ bố còn muốn con mặc áo thun quần dài đi học tiếp à, con bị bạn bè cười chết mất. Trong lớp con có khối đứa mặc còn táo bạo hơn cơ.”
Con gái lớn cãi lại, vẻ đầy bất mãn.
Thằng Béo tròn mắt ngạc nhiên: “Bên Thâm Quyến này ăn mặc táo bạo vậy hả. Bộ váy kia ngắn vậy mà cũng mặc được sao?”
Văn Thiền liếc nhìn một cái. Với con mắt của người sống ở thời sau như cô, cô cũng phải thừa nhận cách ăn mặc trong bộ phim truyền hình kia quả thật táo bạo. Áo vest độn vai, sơ mi trắng, váy bút chì, giày cao gót, tràn đầy khí chất của thời đại mới.
“Có gì đâu, đồ bên Hồng Kông còn dữ dội hơn nữa kìa.” Chồng thím Tôn thấy Thằng Béo ngạc nhiên thì có phần không phục: “Bên xưởng chúng tôi giờ đang tranh thủ làm mẫu, chuẩn bị sản xuất một loạt kiểu dáng như thế đấy. Dễ bán cực, còn chưa sản xuất mà đã có khối đơn đặt hàng rồi.”
Văn Thiền nghe mấy lời này, trong lòng bắt đầu ngứa ngáy, cô nhìn sang chồng thím Tôn, hỏi: “Chú Vương, mấy kiểu đồ này, có nhiều người muốn mua lắm à?”
Chưa kịp để chồng trả lời, thím Tôn đã chen lời: “Sao lại không. Phim này giờ nổi tiếng quá trời, ai mà không muốn mua. Nếu tôi không phải lớn tuổi, người lại không còn vóc dáng nữa, tôi cũng muốn sắm cho mình một bộ.”