Bà Tôn hàng xóm đối diện mỉm cười quan sát Văn Thiền: “Cô gái xinh đẹp vậy mà cưới chồng sớm thế, có con chưa?”
Ban đầu Văn Thiền chưa phản ứng kịp, xúc một miếng cơm rồi mới nhận ra đối phương đang gọi mình là "cô gái xinh đẹp".
Ra là từ “cô gái xinh đẹp” này đã có từ lâu rồi. Cô nuốt miếng cơm trong miệng, lịch sự cười đáp: “Cháu chưa có ạ.”
“Vậy phải tranh thủ đi chứ, tôi thấy chồng cô thương cô lắm, sáng nay trước khi ra ngoài còn đến nhờ nhà tôi giúp, nói nếu cô thấy không khỏe thì nhờ chúng tôi đỡ đần chút. Cô thấy chỗ nào không khỏe à?”
Bà Tôn quan tâm nói: “Còn trẻ thì phải chữa dứt điểm sớm.”
Văn Thiền thuận miệng đáp là suy dinh dưỡng, bà Tôn gật gù: “Tôi cũng nhìn ra, mấy cô gái trẻ các cô vì muốn đẹp mà ai nấy đều gầy tong teo. Tôi thấy vừa phải là được rồi...”
Béo đứng bên cạnh lúc phụ họa một câu, lúc lại im lặng, trò chuyện qua lại rất hợp với thím Tôn. Đến cuối cùng, bà Tôn thậm chí còn mời họ trưa nay sang nhà mình ăn cơm.
Béo quay sang nhìn Văn Thiền:
“Chị dâu thấy thế nào?”
Văn Thiền biết rằng ra ngoài phải kết giao thêm bạn bè. Chưa nói đến chuyện khác, bọn họ là người từ nơi khác đến, vậy mà nhà bà Tôn cả nhà lớn bé còn dám mời họ sang ăn cơm. Nếu từ chối thì ngược lại sẽ khiến người ta khó xử. Vì thế cô nói với bà:
“Vậy thì chúng tôi mặt dày làm phiền mọi người rồi.”
Buổi trưa, ngoài chồng thím Tôn ra thì cả nhà đều về ăn cơm. Mấy đứa trẻ vừa ăn vừa lén nhìn Văn Thiền.
Thím Tôn bật cười:
“Mấy đứa nhìn cái gì thế, chưa từng gặp chị Văn à?”
Cô con gái út nói:
“Mẹ, gặp rồi, nhưng chưa bao giờ nhìn gần như vậy. Chị Văn xinh quá, là diễn viên à?”
Văn Thiền mím môi cười nhẹ:
“Không phải.”
“Vậy sao chị Văn không đi làm diễn viên? Em thấy chị còn đẹp hơn mấy nữ diễn viên trên phim truyền hình nhiều.”
Cô bé líu lo chia sẻ xem nữ diễn viên nào đẹp, nữ diễn viên nào mắt nhỏ, đủ thứ chuyện linh tinh.
Thấy Văn Thiền dễ gần, mấy đứa trẻ khác cũng dạn dĩ hơn, vừa nói vừa cười với cô. Nếu Văn Thiền có ý muốn kết giao với người khác thì tiến độ cũng rất nhanh.
Đến tối, nhà thím Tôn lại mời họ sang xem tivi. Hiện giờ vẫn còn rất nhiều thành phố đang dùng tivi đen trắng, nhưng bên phía Thâm Quyến đã có không ít gia đình dùng tivi màu, hơn nữa không chỉ có tivi màu mà tủ lạnh các loại cũng đầy đủ.
Béo hâm mộ không thôi. Thím Tôn nói cho họ biết, chồng bà làm việc ở xưởng may, mỗi tháng có thể kiếm được hai nghìn tệ.
“Hai nghìn tệ?”
Béo trợn tròn mắt, không dám tin.
“Sao lại nhiều thế?”
Trên mặt thím Tôn lộ ra vẻ đắc ý:
“Tất nhiên rồi, chồng tôi là tổ trưởng. Công nhân tổ là áo bên chỗ ủi đồ đều do ông ấy dẫn dắt. Còn có mấy nhà máy khác muốn trả lương cao để mời chồng tôi sang làm nữa kìa.”
“Trời ơi, kiếm tiền như vậy, sao thím vẫn còn làm mấy việc vặt đó? Gọt vỏ gừng cả một thùng mới được bao nhiêu tiền chứ.”