Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão

Chương 31

Trước Sau

break

Anh vội vàng thu ánh mắt lại rồi nói với Văn Thiền: “Cô nghỉ ngơi cho tốt. Tôi sẽ để lại đủ tiền cho hai người. Nếu muốn ra ngoài, nhất định phải mang theo thằng Béo, nghe chưa?”

Văn Thiền chưa từng được ai dặn dò tỉ mỉ như thế. Cô đưa tay vén mái tóc dài: “Biết rồi, anh trẻ vậy mà lắm lời ghê. Người ngoài không biết lại tưởng anh là bố tôi đấy.”

Khóe miệng Trần Bác Chính giật giật, xoay người khép cửa lại.

Anh quay về phòng, thằng Béo đang cùng Lâm Thanh Phong và Hòa Thượng bàn bạc chuyện ngày mai. Thấy anh về, thằng Béo ngẩng đầu lên, cười hì hì nói: “Anh Chính, lần này tụi mình không chừng không chỉ kiếm được tám vạn, mà còn có thể vớ thêm một mẻ đó!”

Trần Bác Chính gật đầu, quay sang nhìn Lâm Thanh Phong và Hòa Thượng: “Ngày mai ra đường nhớ cẩn thận, mang theo dao.”

Lâm Thanh Phong và Hòa Thượng đều gật đầu.

Bây giờ trị an chẳng ra gì, ngay cả đi giữa đường lớn cũng thường xuyên gặp cướp giật. Dù Lâm Thanh Phong với Hòa Thượng là đàn ông, Trần Bác Chính cũng chẳng yên tâm cho lắm.

Nhưng bây giờ thì hết cách rồi, họ cần phải nhanh chóng tìm được ngân hàng bán trái phiếu chính phủ rẻ hơn, đành phải chia nhau ra hành động.

Trần Bác Chính chia đều tiền cho mọi người, dặn dò nếu giá gần như nhau thì cứ mua trước một đợt, sau đó mới làm như vô tình hỏi: “À đúng rồi, mấy người thấy tôi trông có già không?”

Hòa thượng với Béo và Lâm Thanh Phong đều sững lại.

Hòa thượng nhíu mày: “Anh Chính, không phải anh bằng tuổi em à? Mình đều sinh năm 78 mà.”

“Đúng rồi, tuy không biết anh sinh tháng mấy, nhưng năm 78 thì chắc chắn rồi.” Lâm Thanh Phong tiếp lời.

Béo thì quen Trần Bác Chính sau này, nghe vậy liền tò mò hỏi: “Sao anh Chính lại không biết mình sinh tháng mấy vậy?”

Lâm Thanh Phong kéo cậu ta một cái.

Béo không phải ngốc, chỉ là hôm nay phấn khích quá, đầu óc tạm thời chưa theo kịp. Bị Lâm Thanh Phong nhắc một câu thì cậu ta lập tức hiểu ra, vội vàng tự vả miệng mấy cái: “Tôi đúng là lắm chuyện, cái sinh nhật biết hay không cũng chẳng quan trọng.”

Trần Bác Chính lại rất thoải mái: “Không sao, tôi là trẻ bị bỏ rơi, ông già nhặt tôi về nuôi.”

Anh đổi đề tài, dặn dò Béo mấy ngày này nhớ chăm sóc cho Văn Thiền.

Thằng Béo gật đầu lia lịa, vỗ ngực đảm bảo, nếu Văn Thiền mà rụng một sợi tóc thì cứ tìm cậu ta tính sổ.

Sáng hôm sau, Trần Bác Chính bọn họ lên đường.

Lúc Văn Thiền tỉnh dậy, Béo đang ngồi gọt vỏ ở trước cổng sân, vừa làm vừa tán gẫu với bà hàng xóm đối diện, một câu qua lại rất rôm rả.

Nghe thấy tiếng bước chân, Béo quay đầu lại, lập tức đứng dậy: “Chị dâu, chị dậy rồi à? Anh Chính đi rồi, bữa sáng để trong bếp đó. Sáng nay anh dặn rồi, mấy hôm nay chị không được ăn đồ chiên rán, để lại cho chị cháo trắng với đồ ăn nhẹ.”

Văn Thiền vào bếp nhìn một cái, quả thật chỉ có cháo trắng và mấy món nhẹ.

Cô cũng ngoan ngoãn, tối qua uống thuốc xong, ngực vẫn còn âm ỉ đau, cảm giác đó thực sự không dễ chịu chút nào. Cô bưng bát cháo, cầm cái ghế ra ngồi bên cạnh Béo, vừa ngồi vừa ăn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc