“Thế đơn hàng kia là sao?”
Tống lão đại hít sâu một hơi, khẽ run, tàn thuốc rơi thẳng lên mặt Lão Tống. Tấm lưng rộng kia xăm đầy hình, lộ ra một con rắn độc ngoằn ngoèo dữ tợn.
Lão Tống rên rỉ:
“Chuyện đó em cũng không rõ, nhưng chắc là tụi nó lừa ông chủ Diệp thôi. Anh yên tâm, tụi nó với ông Diệp không hề thân thiết, ông ấy sao có thể để tụi nó lấy hàng mà không trả tiền chứ?”
“Vậy tụi nó đặt mẫu gì?”
Lúc này nét mặt Tống lão đại mới dịu đi đôi chút, nhả ra làn khói thuốc.
Lão Tống vội đáp:
“Chính là mẫu mà anh bảo tụi nó chọn, chuyện này em nhớ rất rõ, tuyệt đối không có sai sót đâu!”
Lúc này Tống lão đại mới hài lòng, đứng dậy, phẩy tay ra hiệu cho mấy đàn em rồi chỉ vào Lão Tống:
“Liệu hồn mà theo dõi kỹ động tĩnh của Trần Bác Chính và bọn nó. Có gì là báo tao ngay. Còn nếu tự ý làm bậy lần nữa... lần sau tao đập gãy chân mày luôn đấy!”
Lão Tống lí nhí đáp vâng dạ.
...
Trần Bác Chính và hai người kia xách theo túi lớn túi nhỏ bước xuống từ xe khách. Hơn mười ngàn tệ trái phiếu chất đầy ba túi hành lý to. Vừa xuống xe, cả ba đều căng thẳng thấy rõ. Trên người họ giờ chẳng khác gì mang theo toàn bộ gia sản. Nếu chẳng may bị trộm hay cướp, coi như tiêu.
Trần Bác Chính mới đi được mấy bước, đã nghe ai đó huýt sáo rồi nói:
“Ê, bên kia có em gái nhìn xinh đẹp đấy!”
Anh theo phản xạ ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt đối phương, thấy bên khu chờ có một cô gái đứng đó. Phải nói, lúc này ở đây có mười người đàn ông thì chín người đang nhìn cô.
Dáng người thon gọn, mái tóc dài như rong biển bay bay trong gió. Chiếc sơ mi lụa khiến cả người toát lên khí chất thanh cao, váy vest dài tới bắp chân, để lộ đôi chân trắng muốt, thanh mảnh.
“Anh Chính!” Béo mắt tinh, vừa thấy Trần Bác Chính đã vội gọi to rồi nói với Văn Thiền một tiếng mới chạy đến.
Văn Thiền đi phía sau, không nhanh không chậm theo sau.
Là Văn Thiền sao?
Trần Bác Chính thoáng chững lại, suýt không nhận ra.
“Chị dâu sao ăn mặc kiểu này thế?” Lâm Thanh Phong giật mình: “Bọn tôi lúc đầu còn tưởng tiểu thư nhà nào cơ đấy.”
“Đẹp không? Chị dâu đi giúp bên xưởng may, bà chủ Diệp tặng bộ này đấy, mắc lắm, hơn hai trăm đồng đó nha.” Béo hồ hởi giới thiệu, rồi nhanh tay đỡ lấy túi hành lý từ Trần Bác Chính, chen lên đi trước mở đường.
Văn Thiền đối diện ánh nhìn chăm chú của Trần Bác Chính, khẽ nhếch môi cười, còn xoay một vòng,
“Đẹp không?”
Trần Bác Chính ho nhẹ một tiếng,
“Tạm được. Đúng là tiền nào của nấy.”
Vành tai anh hơi đỏ lên, dù khó nhận ra. Anh vội chuyển chủ đề:
“Sao cô lại đi giúp người ta làm việc vậy?”
Nghe vậy, Béo không chờ nổi liền chen lời:
“Anh Chính, anh không biết chứ hai hôm nay chị dâu làm phiên dịch giỏi lắm! Em nghe mấy thằng phiên dịch kia nói tiếng Anh của chị dâu chuẩn cực kỳ, hình như gọi là... lốp xe gì đó...”
Khóe miệng Văn Thiền giật giật,