Lúc đầu nghe cái tên ấy, Văn Thiền còn tưởng chỉ là trùng họ trùng tên. Cho đến khi mấy ông cụ quả quyết đúng là người đó thì cô mới bán tín bán nghi ngồi nghe họ tiếp tục thổi phồng.
Dù sao cũng là đêm dài canh quan tài, cô là con gái để tang thì cũng nên thức đêm giữ lễ.
Các ông cụ nói Trần Bác Chính năm xưa bản lĩnh lắm, lại cưới được vợ đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mà vợ anh cũng tên Văn Thiền. Nghe đâu bố cô đặt cho cô cái tên này là vì lúc ấy hay tin người phụ nữ kia đã mất, thấy cái tên hay nên tiện tay dùng luôn.
Khóe môi Văn Thiền giật giật, suýt nữa muốn bật nắp quan tài lên để đánh người.
Các ông cụ vẫn tiếp tục buôn chuyện, kể rằng người phụ nữ kia ngu đến mức theo Trần Bác Chính vào Thâm Quyến rồi lại vướng vào một gã mặt trắng, cuỗm hết tiền bỏ theo hắn, khiến Trần Bác Chính lâm vào khốn cảnh, phải đánh đấm khắp nơi mới gầy dựng lại được.
Nếu ngày đó cô ta không làm chuyện ngu xuẩn ấy, yên phận làm vợ người ta, thì giờ không biết sống sung sướng tới mức nào rồi.
Lúc đó, Văn Thiền chỉ xem mấy lời đó là chuyện phiếm, nghe cho qua đêm.
Tang lễ xong, hôm sau cô về khách sạn ngủ.
Ai ngờ số phận lại giở trò.
Lần nữa tỉnh dậy, cô đã biến thành người vợ “cuỗm tiền theo trai” của Trần Bác Chính. Chính xác hơn là người phụ nữ muốn được trai đưa sang Hồng Kông chữa bệnh.
“Là tôi có lỗi với anh. Tôi sẽ tìm cách bù đắp tổn thất.”
Văn Thiền điềm đạm nói: “Giờ anh có báo công an bắt tôi cũng vô ích, tám vạn kia chắc chắn không lấy lại được. Chi bằng để tôi ở lại, có khi còn giúp được gì đó cho các anh.”
“Giúp? Một con bệnh như cô thì giúp được gì?”
Lâm Thanh Phong vừa quay lại, nghe vậy liền không nhịn được mà châm chọc: “Cô có đi bán máu cũng chẳng ai thèm lấy đâu!”
“Không có não, không có bản lĩnh mới phải đi bán máu. Có đầu óc thì dùng đầu óc.”
Văn Thiền không phải dạng dễ bị bắt nạt. Tuy đang đuối lý nhưng trong lòng cũng có lửa, cho nên cô liền lập tức phản pháo.
“Cô có đầu óc đấy.”
Lâm Thanh Phong giận đến sôi máu. Nghe cô nói vậy lại càng thêm tức. Hắn vừa định nói “Cô mà có đầu óc thì đã không để thằng mặt trắng lừa đến lú cả người”, thì bên ngoài sân bỗng vang lên tiếng gõ cửa gấp gáp:
“Tiểu Trần! Tiểu Lâm!”
“Là giọng của Lão Tống!”
Béo vừa nghe liền nhận ra, hắn chẳng kịp rửa tay mà lập tức rút đôi tay ướt nhẹp ra khỏi chậu nước, mặt đầy vẻ hốt hoảng.
Trần Bác Chính nhìn mọi người một lượt, rồi trầm giọng: “Đừng hoảng, lát nữa để tôi nói.”
Cửa nhà cấp bốn vẫn dùng loại then gỗ kiểu cũ. Hai thanh vừa được rút ra, cửa gỗ liền bung mở, bên ngoài là Lão Tống, người còn nồng nặc mùi rượu.
Lão Tống lảo đảo bước vào, bên cạnh có một người đàn ông gầy gò đỡ ông ta. Vừa thấy Trần Bác Chính, người đàn ông liền gọi một tiếng: “Anh Chính!”
“Lão Tống? Gậy? Sao hai người lại đến đây?”
Sắc mặt Trần Bác Chính không có gì thay đổi.
Lão Tống ợ một tiếng, mùi rượu xộc thẳng vào mặt. Ông ta bước vào, loạng choạng suýt ngã.