Gậy vội đỡ lấy ông ta, vừa khuyên vừa kéo: “Lão Tống, để tôi đưa ông về nhà khách nghỉ nhé, ông say rồi.”
“Không, không cần vội.”
Lão Tống vịn vào khung cửa, mắt lờ đờ nhưng ánh nhìn vẫn sắc sảo, đảo qua từng người trong nhà.
“Tiểu Trần à, nghe nói bên cậu gặp chuyện, là chuyện gì vậy?”
Trần Bác Chính đỡ ông ta một tay, dìu ra sân ngồi xuống bên bàn.
Lâm Thanh Phong và mấy người khác đều không giấu được vẻ căng thẳng.
Tuy Lão Tống cũng là người trong đoàn tới Thâm Quyến, nhưng ông ta không cùng phe với Trần Bác Chính.
Lần này, bọn họ vào Nam để buôn một mẻ quần áo, định mang về Bắc Kinh bán ở phố Tú Thủy. Hàng Thâm Quyến đang cực kỳ ăn khách, chỉ cần có hàng mang về là lời gấp đôi.
Nhưng nhóm Trần Bác Chính không đủ vốn. Số tiền bốn vạn là Tống lão đại cho vay, lãi suất chỉ ba phần trăm, đây có thể xem là một ân huệ. Đồng thời, Tống lão đại cũng cử Lão Tống đi cùng, giúp họ tìm mối, giới thiệu một xưởng may.
Không có Lão Tống, mấy người thân cô thế cô như họ nếu muốn tìm mối thôi cũng đủ vất vả, chứ đừng nói đến chuyện đàm phán. Nhưng cũng đừng quên, Lão Tống chính là “tai mắt” của lão đại, được cử tới để trông chừng bọn họ.
Dù sao, bốn vạn không phải số tiền nhỏ.
Lúc ấy, lương công nhân phổ thông chỉ một hai trăm mỗi tháng, bốn vạn đủ sống vài năm.
“Có chuyện gì đâu mà xảy ra?”
Trần Bác Chính điềm nhiên đáp, anh vừa rót nước mời: “Mọi người đều ở đây cả, vẫn yên ổn.”
Lão Tống cười khan: “Người thì không sao, còn tiền?”
Mặt Béo giật một cái, cơ hàm căng cứng, trán nổi đầy gân xanh.
“Tiền cũng không có vấn đề.”
Trần Bác Chính nói dứt khoát: “Ngày mai chúng tôi còn hẹn ông chủ Diệp của xưởng may để bàn chuyện hợp tác.”
“Thật à?”
Lão Tống chống tay đứng dậy, giọng không rõ thật hay giả vờ say: “Vậy tức là tôi khỏi cần lo gì nữa, mai cũng không cần đi cùng?”
Lão Tống gầy, mắt nhỏ, trông có vẻ say ngật ngưỡng, nhưng cái kiểu nhìn lờ đờ kia lại khiến người khác khó đoán rốt cuộc ông ta đã biết đến đâu?
“Dĩ nhiên không cần. Anh đã giúp chúng tôi chạy mối vất vả rồi.”
Trần Bác Chính vỗ vai ông ta, rồi móc trong túi ra mấy tờ tiền lớn, nhét vào tay Gậy: “Gậy, mai cậu đưa anh Tống đi chơi, ăn uống thoải mái. Những chuyện khác không cần lo.”
Lão Tống cúi đầu nhìn xấp tiền trong tay, rồi nhếch môi: “Tiểu Trần, cậu làm vậy là sao? Muốn bịt miệng tôi à?”
Ánh mắt Trần Bác Chính chợt nheo lại.
Lão già này là thấy tiền ít, hay thật sự biết gì đó?
Không khí trong sân bỗng chốc nặng nề, đến mức chỉ nghe thấy tiếng thở nặng trĩu của mọi người.
Sau lưng Béo ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Nếu chuyện này lộ ra thì coi như tiêu đời. Bốn vạn đó đủ để Tống lão đại cho người đánh gãy tay chân từng đứa một.
Đúng lúc ấy, Văn Thiền lên tiếng:
“Anh Tống, chồng tôi lo cho anh còn chưa đủ chu đáo sao? Mấy chục đồng này là để anh ăn ngon, chơi vui thôi, ai nói gì đến bịt miệng? Ngay cả Tống lão đại còn tin tưởng chồng tôi, anh còn lo gì? Chẳng lẽ sợ chúng tôi ôm tiền chạy trốn?”