Béo thấy bàn ăn đầy ắp món thì bụng liền réo ùng ục. Lúc định đưa tay gắp thì lại bị Lâm Thanh Phong ngăn lại. Ánh mắt Lâm Thanh Phong lạnh tanh, nhìn chằm chằm Văn Thiền, khiến bầu không khí trong bếp lập tức trở nên ngột ngạt.
Văn Thiền hơi lúng túng nhưng cũng không trách đối phương. Cô hiểu vì sao hắn ghét mình. Nếu đặt mình vào vị trí của hắn, rồi có ai đó cuỗm sạch tiền của cô thì chắc gì cô đã giữ nổi vẻ bình tĩnh như vậy.
“Ăn cơm đi, ăn xong rồi nói.”
Trần Bác Chính vừa nói vừa bưng nồi cháo ra ngoài.
Hòa Thượng và Béo cũng phụ một tay, lần lượt mang các món ăn ra bàn. Toàn là món đơn giản kiểu cơm nhà như trứng xào, rau muống xào tương đậu, thịt kho...
Cả nhóm đã chạy đôn đáo suốt buổi chiều, vừa tìm người vừa hỏi thăm khắp nơi. Thể lực sớm đã cạn sạch, cho nên nồi cháo cũng bị vét hết, chẳng còn một giọt.
Văn Thiền cũng ăn một bát. Cô đã quen rồi, dù xảy ra chuyện lớn cỡ nào thì cũng phải ăn uống cho tử tế.
Cơm nước xong, Trần Bác Chính bảo Béo rửa bát, Lâm Thanh Phong và Hòa Thượng thì lau bàn.
Anh châm một điếu thuốc, hít sâu một hơi.
Áo ba lỗ trên người đã ướt đẫm mồ hôi, muỗi trong sân vo ve không dứt, bầu trời âm u, xám xịt như lông chim bồ câu. Một cơn gió lướt qua, ngoài sân vang lên tiếng hàng xóm tám chuyện, nào là mai định đi làm ở đâu, nào là giục con cái làm bài tập, cấm xem tivi...
“Chuyện này rốt cuộc là sao? Vương Tân Cường đó có quan hệ gì với cô?”
Trần Bác Chính đi thẳng vào vấn đề, không vòng vo.
Còn Văn Thiền, sau cả buổi chiều tiếp nhận ký ức của thân xác này, giờ tuy không đến mức cứng họng nhưng lại vừa xấu hổ, vừa không biết mở lời thế nào.
“Người đó... tôi không quen lắm. Tôi chỉ biết anh ta tự xưng là thương nhân Hồng Kông, nói có thể đưa tôi sang đó, giúp tôi liên hệ bệnh viện làm phẫu thuật...”
“Xì...”
Trần Bác Chính phả ra một hơi khói thuốc: “Mới quen mấy ngày mà cô đã tin sái cổ, đến mức dốc hết tiền đưa cho người ta?”
Trong mắt anh đã đỏ ngầu, rõ ràng là giận đến cực điểm.
Văn Thiền há miệng nhưng không biết phải nói gì. Kiểu lừa đảo thế này, dĩ nhiên cô sẽ chẳng bao giờ tin. Chỉ tiếc là cái thân xác này lại tin. Cô cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra, rõ ràng đang ngủ trong khách sạn, vậy mà vừa chớp mắt đã xuyên về năm 1990, lại còn đúng ngay thời khắc trớ trêu thế này.
Nói ra thì cô và nguyên chủ cũng coi như có chút duyên phận kỳ quặc.
Kiếp trước, cô về nước để lo hậu sự cho ông bố nghiện cờ bạc. Hai cha con đã nhiều năm không liên lạc, nếu không phải ông ta chết thì cô cũng chẳng buồn quay về.
Ông bố đó tuy đánh bạc nát nhà, nhưng lại rất được lòng hàng xóm. Hôm tang lễ có không ít người tới viếng. Người đông thì khó tránh khỏi ôn chuyện xưa, đặc biệt là những nhân vật từng nổi bật. Nói tới nói lui, thế nào lại nhắc đến Trần Bác Chính, vị tỷ phú số một hiện nay.