Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão

Chương 1

Trước Sau

break

Hoàng hôn buông xuống.

Khói bếp lượn lờ trước hiên nhà, tiếng chuông leng keng, còi xe và tiếng rao hàng ngoài phố vang lên rộn rã.

Một nhóm người do Trần Bác Chính dẫn đầu bước vào con hẻm. Sắc mặt ai nấy đều nặng nề.

Bọn họ vốn từ Bắc Kinh tới Thâm Quyến với hy vọng đổi đời, nào ngờ chưa kịp phát tài thì đã vướng phải chuyện chẳng lành.

“Anh Chính, bây giờ người không thấy đâu, tiền cũng mất luôn rồi. Chúng ta phải tính làm sao?”

Béo sốt ruột lên tiếng. Suốt buổi trời chạy đôn đáo tìm người mà chẳng có kết quả, tâm trạng vốn đã tệ lại càng thêm bực. Hắn không nhịn được nữa, cho nên liền mở miệng hỏi.

“Đừng lo, tôi sẽ tính cách.”

Trần Bác Anh Chínho ráo, anh rảo bước tránh hai đứa nhỏ đang đạp xe, tiện miệng chào hỏi mấy người hàng xóm.

“Tiểu Trần, hôm nay về muộn thế. Mà mấy cậu có lộc ăn đấy, tối nay vợ cậu nấu cơm kìa.”

Thím Tôn là hàng xóm gần nhà, tay bà ta vừa bưng bát cơm ngồi ngoài cửa, vừa cười vừa nói đùa.

Mùa hè ở Thâm Quyến vô cùng nóng bức, người dân ở đây quen bày bàn ăn ven đường cho mát, tiện thể tám chuyện với hàng xóm.

Trần Bác Chính khựng lại: “Vợ tôi biết nấu cơm hồi nào, thím đừng đùa kiểu đó.”

Nói tới “vợ”, sắc mặt anh vẫn dửng dưng như đang nhắc đến người xa lạ.

Thím Tôn đặt bát xuống, rồi chỉ vào căn nhà cấp bốn họ đang thuê: “Tôi còn gạt được ai chứ? Hồi nãy vợ cậu không biết nhóm bếp, tôi còn phải ra giúp nữa kia. Tôi còn thấy cô ấy mua đồ ăn sẵn nữa đấy, mau vào ăn cơm đi.”

Trần Bác Chính nghe tới đây thì liền hơi ngẩn ra. Đám người Lâm Thanh Phong cũng tròn mắt sửng sốt.

Lâm Thanh Phong nói: “Chắc đang tính chuộc lỗi với chúng ta?”

“Vào rồi nói.”

Trần Bác Chính đẩy cửa bước vào nhà.

Căn nhà họ thuê được dọn dẹp khá sạch sẽ, sân trước không có mấy đồ linh tinh. Vừa bước vào, Hòa Thượng tiện tay đóng cửa, chặn lại ánh mắt tò mò của nhà thím Tôn ở phía sau.

“Vậy là hết kịch hay rồi.”

Thím Tôn húp một miếng cháo, tò mò hỏi: “Này ông, ông đoán xem mấy người Bắc Kinh đó chiều nay gặp chuyện gì mà kéo nhau đi hết, giờ mới thấy về?”

Chồng bà cũng hóng chẳng kém: “Biết đâu được. Nhưng mà này, tôi thấy vợ cậu Trần như biến thành người khác vậy. Trước kia có làm gì đâu, giờ thì dọn dẹp, nấu cơm, cái gì cũng làm.”

Đám người Trần Bác Chính vừa đến thuê trọ thì đã khiến hàng xóm khắp nơi chú ý.

Ai bảo nhóm người này ai nấy đều sáng sủa, trừ Béo bụng bia thì còn lại nhìn đều ưa nhìn, nhất là cặp Trần Bác Chính và Văn Thiền, đẹp đến mức cứ như diễn viên Hồng Kông. Người không biết còn tưởng đoàn phim từ Bắc Kinh xuống quay phim.

“Chẳng phải bảo sức khỏe vợ Tiểu Trần yếu lắm sao?”

Lời bàn tán của thím Tôn và mọi người bị cánh cửa đóng chặt ngăn lại.

Lúc này, ở trong nhà.

Thấy mọi người về, Văn Thiền liền mỉm cười chào đón: “Về đúng lúc lắm, cháo cũng nguội rồi, cũng không lo bị phỏng. Mọi người mang đồ ăn ra là có thể ăn liền.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc