Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão

Chương 19

Trước Sau

break

Đúng là chẳng thể lý giải nổi.

“Tiểu Trần này, nghe nói mấy cậu đến xưởng may rồi à?”

“Vâng, anh Tống ăn gì chưa?”

“Ăn rồi, tiện đường ghé qua xem tụi cậu một chút.”

Văn Thiền đang nửa mê nửa tỉnh thì bị tiếng trò chuyện bên ngoài đánh thức. Cô vốn có tật hay cáu khi vừa tỉnh ngủ, đang định chửi, tưởng đâu là hàng xóm trên lầu lại làm ồn nửa đêm. Vừa buột miệng mắng một câu “fuck” thì chợt nhớ ra mình đã xuyên không rồi.

Cô xỏ dép vào, lau mồ hôi đầy mặt rồi đi ra, liền thấy trong phòng khách, Trần Bác Chính cùng anh Tống và mấy người nữa đang quay sang nhìn cô.

“Cô dậy rồi à, ra uống miếng nước đi.” Trần Bác Chính chỉ vào chỗ bên cạnh, Hòa Thượng mang ly tới rót nước cho cô.

Văn Thiền nói cảm ơn, rồi liếc sang Trần Bác Chính: “Người ta ăn rồi, còn mình thì chưa. Tôi đói rồi.”

Cô thậm chí chẳng buồn nhìn anh Tống kia lấy một cái.

Lão Tống có chút xấu hổ pha lẫn bực dọc, cảm thấy mình không được tôn trọng nên giọng điệu trở nên chua ngoa: “Vậy là tôi đến không đúng lúc, làm lỡ bữa cơm của mọi người à?”

Nghe vậy, Văn Thiền đáp tỉnh bơ: “Cũng không đến nỗi, giờ anh đi rồi, bọn tôi mới bắt đầu tính chuyện ăn uống đây.”

“Phụt.”

Lâm Thanh Phong không nhịn được bật cười thành tiếng. Bọn họ không tiện cãi lại lão Tống, nhưng lão Tống thì cũng không thể so đo với một người phụ nữ như Văn Thiền.

Khóe môi Trần Bác Chính khẽ nhếch lên, nụ cười lướt qua rất nhẹ: “Lão Tống, vợ tôi sức khỏe không tốt, không thể để đói được, anh đừng chấp nhặt với người bệnh làm gì.”

“Làm sao được, tôi là đàn ông, sao lại đi để bụng với phụ nữ mấy chuyện này chứ.” Lão Tống nói câu này mà giọng điệu chẳng mấy chân thành, nghe kiểu gì cũng thấy đang nghiến răng nghiến lợi.

Ông ta hỏi thẳng: “Đã đến xưởng may rồi thì hợp đồng ký chưa? Đây là đơn tám vạn đấy, Tống lão đại thì yên tâm nhưng tôi cũng phải phụ giúp trông chừng một chút.”

Gậy lo lắng liếc nhìn Trần Bác Chính.

Trần Bác Chính nói: “Anh yên tâm, ký xong rồi.”

“Thật không đấy?” Lão Tống nhìn Trần Bác Chính đầy nghi ngờ: “Đừng có dỗ tôi.”

Trần Bác Chính quay sang Lâm Thanh Phong: “Phong, mang đơn cho anh Tống xem đi.”

“Được.” Lâm Thanh Phong vào nhà lấy hợp đồng ra, đưa cho lão Tống.

Lão Tống trừng mắt, soi kỹ từ đầu đến cuối, ngay cả con dấu cũng nhìn đi nhìn lại mấy lần. Trên mặt ông ta là vẻ kinh ngạc đến tột độ.

Trần Bác Chính nói: “Giờ anh yên tâm rồi chứ? Hợp đồng ký xong cả rồi. Lão Tống, tôi thấy anh cũng không cần ở đây nữa đâu. Dù sao tiền ăn ở của anh bên này, bọn tôi cũng không cáng đáng nổi.”

Mặt lão Tống lúc trắng lúc xanh, xanh rồi lại trắng, hết giận đến hối hận, lại do dự, trăm mối cảm xúc tràn về.

“Đi thì đi! Cậu tưởng tôi muốn ở lại cái nơi rách nát này chắc? Thâm Quyến gì mà chẳng có cái quái gì cả, mai tôi đi luôn!”

Ông ta đập bàn một cái, ném hợp đồng xuống rồi xông thẳng ra ngoài.

Lâm Thanh Phong vội nhặt đơn lên, kiểm tra qua: “May mà không rách. Lão Tống đúng là kẻ tiểu nhân, chúng ta đâu có bạc đãi gì, mấy ngày nay ở Thâm Quyến cũng tiêu tốn cho ông ta cả bảy tám trăm rồi!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc