Miệng Thằng Béo há to như muốn nhét vừa một nắm đấm.
Cậu ta gãi đầu: “Ờm... chị có thể nói lại lần nữa không? Em nghe vẫn chưa hiểu lắm... Hay để em lấy giấy bút ghi lại nhé.”
Thằng Béo quay đầu định đi lấy giấy bút thì liền bị Lâm Thanh Phong kéo cổ lại. Lâm Thanh Phong nói: “Thằng Béo, cậu đừng lo chuyện đó nữa. Cậu có đầu óc và trí nhớ được như người ta không? Người ta chỉ nhìn một cái là nhớ hết bài rồi!”
Văn Thiền nói: “Tôi đâu phải chỉ nhìn một cái, cũng không nhớ rõ hoàn toàn, chỉ lờ mờ nắm được đại khái thôi.”
Thằng Béo hét lên: “Vậy mà còn gọi là đại khái à? Nếu là em, chỉ một ván cũng nhớ không nổi đâu!”
Văn Thiền bật cười.
“Cậu chưa từng luyện qua nên mới vậy.”
Cô nói đến đây thì khựng lại, rồi đổi đề tài: “Nói mới nhớ, trưa nay ăn gì đây?”
Trần Bác Chính nheo mắt nhìn cô.
Luyện qua?
Loại kỹ thuật này người thường ai mà học, chưa nói chuyện khác, riêng mấy chiến thuật cao thấp trong đánh bài thôi, Trần Bác Chính là người đã lăn lộn xã hội bao năm nhưng cũng chưa từng nghe tới.
“Hòa Thượng đi ra mấy quán cơm bình dân mua vài món mang về.” Trần Bác Chính móc tiền ra, đưa cho Hòa Thượng đi mua đồ ăn.
Thằng Béo lập tức không nghĩ đến chuyện đánh bài nữa. Cậu ta cũng hiểu rõ, đầu óc mình không theo kịp người ta, bèn quay sang nói: “Tôi đi với Hòa Thượng.”
Trần Bác Chính cùng Lâm Thanh Phong thì đi dọn đồ.
Lâm Thanh Phong khẽ hỏi Trần Bác Chính: “Anh Chính, sao anh Văn chưa bao giờ nói em gái mình lợi hại vậy, còn có bản lĩnh kiểu đó nữa?”
Trần Bác Chính vừa thu dọn vừa nói: “Có bản lĩnh thì tốt hơn là không, ít ra cũng giúp chúng ta giành được chút thời gian để xoay tiền.”
Lâm Thanh Phong vừa nghe tới chữ "tiền" là lại thấy đau đầu: “Một tháng mà phải kiếm tám vạn, đi đâu mà ra được chừng đó, có bán máu cũng chẳng đủ.”
“Cậu đừng lo, trên đường tôi nghĩ ra rồi. Trước kia Tiểu Đông Bắc từng chạy vào Thâm Quyến, còn khoe phát tài ở đây, hắn nợ tôi một cái ân tình. Giờ chúng ta đến gặp, mượn được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”
Trần Bác Chính trong lòng đã có sẵn kế hoạch, giọng điệu điềm tĩnh, chắc chắn.
Văn Thiền đi ngang qua cửa phòng họ, nghe được mấy lời đó thì không nhịn được liếc mắt nhìn người đàn ông ấy. Anh để tóc ngắn, ngũ quan sắc nét, lời nói chắc nịch như đóng đinh, khiến người ta bất giác sinh lòng tin tưởng.
Bữa trưa hôm đó, coi như ăn uống thỏa thích nhưng cũng không đắt đỏ. Hai ba món ăn, thêm mấy hộp cơm trắng, tổng cộng cũng chỉ hơn mười đồng.
Văn Thiền vốn bị hành vì trời nóng, thời tiết oi bức khiến cô ăn chẳng ngon, chỉ chan cơm với canh bí đao, ráng nuốt được mấy miếng. Có thể do dùng đầu óc quá nhiều, ăn xong không bao lâu cô đã mệt rũ nên quay về phòng ngủ luôn.
Nói ra cũng lạ, kiếp trước cô nằm nệm mấy chục nghìn mà vẫn thường xuyên mất ngủ. Giờ thân thể yếu, nằm giường gỗ cứng, không có cả quạt, vậy mà lại ngủ yên ổn.