Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão

Chương 17

Trước Sau

break

“Ha ha.” Cô bước nhanh về nhà, vào phòng khách bật quạt.

Trời kiểu này đủ khiến người ta phát điên vì nóng, nhất là tầm hơn một giờ trưa như lúc này, mặt đường chẳng khác nào cái lò nướng. Mặt Văn Thiền nóng bừng, đỏ ửng cả lên. Cô vừa ngồi trước quạt vừa uống nước mía, tâm trạng mới dịu đi được phần nào.

Trần Bác Chính đi tới: “Giờ có thể nói cho tôi biết vừa rồi cô thắng kiểu gì chưa?”

Văn Thiền nhìn anh: “Muốn biết à?”

Thằng Béo cũng chạy lại, ngồi thụp xuống đất: “Em cũng muốn biết.”

Văn Thiền gãi má: “Được thôi, tôi nói thẳng luôn.”

Lâm Thanh Phong cũng dỏng tai lên nghe. Tuy họ không phải dân chơi bạc, nhưng là người thì ai chẳng muốn biết cách đánh bạc chắc thắng chứ?

Văn Thiền bảo Thằng Béo đi mua một bộ bài. Sau khi lấy được, cô bóc ra, lật bài ngửa mặt: “Một bộ bài có 52 lá. Nếu chơi Blackjack, có vài chiến thuật giúp tăng khả năng thắng. Dù không thể thắng chắc, nhưng vẫn hiệu quả hơn nhiều so với chơi chỉ dựa vào vận may.”

Cô rút mấy lá bài ra: “Ví dụ như ván đầu tôi bốc được đôi tám, lúc này tốt nhất là nên tách bài.”

Thằng Béo xoa cằm, tò mò hỏi: “Sao vậy? Đôi tám cộng lại là mười sáu rồi, nếu bốc được 4 hay 5 thì thắng chắc còn gì?”

Lâm Thanh Phong kẹp cổ cậu ta: “Cậu nói nghe dễ thế, lỡ bốc trúng 6 hoặc 7 thì sao, nổ cái rụp!”

“Lâm Thanh Phong nói đúng.” Văn Thiền gật đầu: “Tôi vừa lên bàn là đã thấy bài ra rồi, bài lớn dùng khá nhiều, tuy không dám chắc là sẽ không ra tiếp, nhưng trong trường hợp này thì tách bài là lựa chọn an toàn hơn.”

Cô tiếp tục: “Ngoài ra, tách bài còn có lợi là ít khi bị nổ. Nhưng nói thật, ván đó tôi gặp may, vì liên tục rút được bài nhỏ. Tình huống đó cực kỳ có lợi cho ván hai. Tại sao lại nói vậy? Vì lúc ấy tôi áp dụng chiến thuật đếm bài cao thấp. Chiến thuật này quy định bài từ 2 đến 6 là bài nhỏ, mỗi lần bài nhỏ xuất hiện thì cộng 1 điểm. 7, 8, 9 không tính điểm. 10 và Át là trừ 1 điểm. Khi bài nhỏ ra nhiều, chứng tỏ khả năng thắng ván sau sẽ cao hơn.”

Văn Thiền uống một ngụm nước mía: “Ván hai, tôi cũng không dám chắc chắn sẽ thắng. Nhưng không may cho họ, trí nhớ tôi khá tốt, nhớ được hết những lá đã ra. Cho nên lúc bà chủ Diệp chia xong bài, tôi đã biết còn lại những lá gì. Lúc đó là tôi nắm chắc phần thắng rồi.”

“Ván hai còn một lá Át, sao cô dám chắc bà chủ Diệp không cầm lá đó?”

Trần Bác Chính nãy giờ vẫn im lặng suy nghĩ, bỗng nhiên mở miệng hỏi.

Văn Thiền mím môi cười nhẹ, cô nhặt một lá Át lên, làm động tác lật bài. Ba người còn lại vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì.

Trong mắt Trần Bác Chính vụt qua một tia sáng: “Góc bị gập?”

“Đúng vậy.” Văn Thiền nhìn Trần Bác Chính bằng ánh mắt tán thưởng. Tuy cô vẫn chưa chắc người đàn ông này có phải là nhân vật lớn trong tương lai không, nhưng đầu óc thì phản ứng nhanh thật: “Tôi đã nhìn kỹ ba lá Át còn lại trên bàn, góc bài đều hơi nhô lên. Nên tôi đoán lá Át cuối cùng cũng có đặc điểm như vậy. Nhưng bài trên tay bà chủ Diệp lại không có dấu hiệu đó. Còn việc đoán ra là bảy bích thì khỏi cần nói rồi. Dùng phương pháp loại trừ là ra. Nhà cái bắt buộc phải từ 17 điểm trở lên mới không rút thêm bài. Mà những lá còn lại đều là bài nhỏ, ngoài 7 ra thì không còn khả năng nào khác.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc