Ông chủ Diệp châm một điếu thuốc, hít sâu một hơi: “Hàng trước tiền sau thì không được, ở đây không có cái lệ đó. Nhưng tôi nói một là một. Thế này, tôi sẽ cho người làm hàng cho mấy cậu trước, lô này làm xong cũng mất ít nhất một tháng, đến lúc đó các cậu đem tiền đến lấy, như vậy cũng không tính là phá quy tắc, được chứ?”
Trần Bác Chính đã sớm tìm hiểu, ở Thâm Quyến này đặt hàng ít nhất cũng phải đặt cọc một nửa, còn hàng có sẵn thì càng phải thanh toán đủ. Giờ ông chủ Diệp không đòi đặt cọc, để họ xoay tiền sau, cho nên không thể nói là không dễ tính.
“Vậy ông chủ Diệp có thể giảm giá thêm chút nào không? Nể tình chúng ta vừa là bạn bài vừa là khách.”
Ông chủ Diệp gắt: “Thôi được, cho các cậu giá tám mươi phần trăm, mức thấp nhất rồi đấy. Người ta đặt trăm mấy vạn mới được mức này, mấy cậu chỉ tám vạn thôi, coi như lãi to rồi. Nhưng chuyện này đừng có đi rêu rao, không thì tôi không ăn nói được với ai đâu!”
Trên mặt Trần Bác Chính và mấy người khác đều hiện rõ niềm vui. Tám phần trăm, tức là họ sẽ lấy được nhiều hơn ít nhất mười phần trăm so với dự tính.
Trần Bác Chính ký hợp đồng, Văn Thiền liếc qua mấy mẫu hàng họ chọn, chỉ thấy hoa mắt chóng mặt. Cô nghi ngờ gu thẩm mỹ của mình không theo kịp thời đại, sao mấy bộ quần áo này đỏ chói xanh lè, kiểu dáng nhìn cũng quê mùa thế không biết.
Béo thấy cô không hiểu: “Chị dâu, mấy kiểu này đang thịnh hành nhất ở chợ Tú Thủy đấy. Mấy chị gái với các dì Bắc Kinh ai cũng mặc, quê mùa chỗ nào?”
“Tôi thấy vẫn quê.” Văn Thiền nhăn mặt.
Nhưng cô cũng không nói nhiều, dù sao đây là chuyện làm ăn của Trần Bác Chính, đã là thứ đang thịnh hành ở Bắc Kinh thì chắc chắn vẫn có thị trường.
Ra khỏi xưởng may, Trần Bác Chính nhìn sang Văn Thiền, môi mấp máy: “Cảm ơn nhé, hôm nay may mà có cô.”
Văn Thiền khoát tay: “Không có gì, đừng cảm ơn tôi, cảm ơn Béo đi, không có cậu ta dẫn đến, tôi cũng chẳng giúp gì được.”
Béo cười hề hề: “Anh Chính, mình kiếm được món rồi, giờ cũng gọi là có tiền rồi thì tối nay ăn gì xịn xịn đi.”
“Không thành vấn đề.” Trần Bác Chính đồng ý, rồi quay sang hỏi Văn Thiền: “Nhưng mà ván bài khi nãy, sao cô chắc chắn mình sẽ thắng vậy?”
Văn Thiền nhìn về phía quán tạp hóa bên đường, dừng bước: “Tôi muốn uống coca.”
“Cô điên à.” Trần Bác Chính từ chối: “Uống Wahaha đi.”
Văn Thiền hừ một tiếng, quay lưng bỏ đi.
“Mua Bắc Băng Dương cho cô!” Trần Bác Chính nhượng bộ.
Văn Thiền không quay đầu, còn kéo thấp mũ xuống. Với công thần mà ngay cả chai coca cũng không cho, còn mong cô tiết lộ bí mật, nằm mơ đi.
Văn Thiền nhìn ly nước mía trong tay, lại liếc mấy lon Coca trên tay Trần Bác Chính và mấy người kia rồi im lặng trong chốc lát.
Thằng Béo cười hề hề: “Chị dâu, nước mía tốt chứ sao, anh Chính nghĩ cho chị thôi, chị có bệnh, thật sự không nên uống nước ngọt có ga.”