Ông chủ Diệp dán mắt vào bài cô: “Hai bộ đều hai mươi, cô em, khá đấy.”
“Bài ông là 7 và 10 đúng không?” Văn Thiền nhàn nhạt nói.
Ông chủ Diệp lật bài úp thì đúng là Q rô.
Trong game này, JQK đều tính là 10 điểm.
“Thắng rồi thắng rồi!” thằng Béo kích động túm lấy tay Lâm Thanh Phong, nhảy cẫng lên.
Ván này, Văn Thiền thắng hai trăm tệ, coi như gỡ lại được hai phần ba vốn liếng.
Cô nhìn sang ông chủ Diệp, khẽ mỉm cười: “Ông chủ Diệp, hay là chúng ta cược lớn một chút?”
Ông chủ Diệp nhướn mày: “Cô em, mới thắng có một ván thôi, đừng vội cao hứng. Tôi khuyên mấy người nên dừng lại đúng lúc.”
Ông rít một hơi xì gà, nhả khói mù mịt, giọng điệu lơ đãng.
Văn Thiền đếm tiền trước mặt lách cách, giọng lười biếng: “Nghe nói ông chủ Diệp gan to lắm mà, sao mới một ván đã rụt rè thế rồi? Chẳng lẽ mấy trăm đồng này cũng khiến ông lo đến phá sản à?”
Ông chủ Diệp bị chọc tức bật cười, dập điếu xì gà vào gạt tàn rồi nhìn cô: “Được, chỉ vì câu này của cô. Cô nói xem muốn cược bao nhiêu?”
“Cược gấp đôi, chúng tôi thắng thì ông trả gấp đôi, thua thì trả ông gấp đôi!”
Nghe Văn Thiền nói: “Ngoài ra, tôi còn nghe nói ông có một nguyên tắc, ai khiến ông tâm phục khẩu phục thì ông sẽ giúp người ta một việc.”
Lúc này ông chủ Diệp mới hiểu, mấy người Bắc Kinh kia rõ ràng ban đầu không định chơi bài với ông, sao đột nhiên lại rủ ông chơi blackjack. Ông châm điếu thuốc: “Có chuyện đó thật. Nếu ván này cô thắng, muốn tôi giúp gì, cứ nói.”
Ông chủ Diệp ra hiệu cho kế toán Ngô rời đi, trên bàn giờ chỉ còn lại ông và Văn Thiền.
Bốn trăm đồng vừa thắng được, Văn Thiền đều đặt lại lên bàn. Nếu thắng, họ sẽ mang về một ngàn hai trăm đồng. Còn nếu thua, lại nợ người ta bốn trăm. Cả hòa thượng Lâm Thanh Phong lẫn Trần Bác Chính đều căng thẳng đến đổ mồ hôi lạnh.
“Vợ yêu, em chia bài đi.” Ông chủ Diệp liếc nhìn bà chủ.
Bà chủ đi giày cao gót bước tới, cầm lấy chồng bài còn lại. Hai lá đầu tiên, bài lộ của ông chủ Diệp là 10, lá úp chưa rõ nhưng ông không rút thêm. Bài của Văn Thiền là K và 5.
Ai nấy đều nín thở.
“Thế nào, rút bài không?” Ông chủ Diệp dường như nhìn thấy từ sắc mặt của mọi người mà đoán ra bài Văn Thiền không đẹp, ông mỉm cười: “Nói trước nha, bài tôi lần này không tệ đâu, chắc ăn rồi.”
Chắc ăn rồi?
Chẳng lẽ là Át?
Mặt Lâm Thanh Phong tái xanh. Nếu ông chủ Diệp cầm 21 điểm, thì còn chơi làm gì nữa?
“Rút bài.” Văn Thiền như thể không nghe thấy gì, gõ nhẹ lên mặt bàn.
Bà chủ do dự giây lát, rút cho cô một lá.
Lá bài vừa vào tay, cô từ từ lật lên.
Béo và Lâm Thanh Phong ướt đẫm mồ hôi, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
“Bích 6!”
Béo hét toáng lên.
Văn Thiền lật bài ra, bích sáu, đúng 21 điểm!
Cơ mặt ông chủ Diệp giật giật, ông ta lập tức ngồi thẳng dậy, người ép sát bàn: “Bích sáu?”
“Ông chủ Diệp, ông cũng nên lật bài đi. Nếu tôi đoán không sai, lá úp của ông là bảy tép.”
Văn Thiền gập ngón tay gõ bàn, nghiêng đầu như đang nghĩ ngợi. Con ngươi ông chủ Diệp co lại, tay lật bài, quả nhiên là bảy tép. (bảy chuồn)
“Cô... cô làm kiểu gì vậy? Cô gian lận à?” Bà chủ nghi ngờ nhìn chằm chằm Văn Thiền.
Văn Thiền giơ tay: “Từ nãy đến giờ tôi chỉ ngồi yên ở đây, bài là do hai người chia, tôi gian kiểu gì được.”
“Vợ à, cô ấy không gian.” Ông chủ Diệp khoát tay, ánh mắt nhìn Văn Thiền chăm chú một hồi lâu rồi rút ra tám trăm đồng đưa cho cô.
“Cô giỏi thật đấy. Nếu chịu nói cho tôi biết cô làm sao được vậy, tôi đưa thêm hai trăm.”
“Xin lỗi, bí mật nghề nghiệp.” Văn Thiền khoát tay, sau đó ra hiệu cho Trần Bác Chính.
Trần Bác Chính hiểu ý, lập tức trình bày mục đích.