Xuyên Thành Người Vợ Cắm Sừng Ôm Tiền Rồi Bỏ Trốn Của Đại Lão

Chương 14

Trước Sau

break

Trần Bác Chính nhìn sang Văn Thiền, cô mỉm cười: “Ông là ông chủ Diệp phải không? Không vội, chúng tôi vẫn chơi. Nhưng lần này, tôi sẽ chơi với ông.”

“Cô?” Ông chủ Diệp trông như thấy quỷ, đưa mắt đánh giá Văn Thiền từ đầu đến chân, rồi lắc đầu: “Cô em, đừng đùa nữa. Cô mà biết đánh bài thì đúng là trời sập.”

“Không thử sao biết được?” Văn Thiền kéo chiếc ghế mà Trần Bác Chính vừa ngồi xuống, ngồi vào: “Hay là, ông sợ chúng tôi chơi không nổi? Đừng lo.”

Cô liếc mắt ra hiệu cho Trần Bác Chính, anh lập tức lấy nốt hai trăm tệ cuối cùng trong túi ra. Lâm Thanh Phong đổ mồ hôi trán, ván này mà thua thì tối nay cả đám chẳng còn tiền ăn cơm.

Ông chủ Diệp nhìn họ đầy nghi hoặc, nhún vai: “Được, muốn chơi thì tiếp tục chơi.”

Ông quay lại bàn, cầm lại bộ bài lúc nãy.

Văn Thiền nói: “Khoan đã, tôi có thể xem lại những lá bài đã dùng lúc trước không?”

Ông chủ Diệp không để tâm, phất tay béo múp của mình, Văn Thiền gom bài cũ lại gần, xem qua một lượt rồi đẩy sang một bên. Ánh mắt cô lướt nhẹ qua bộ bài lúc nãy Trần Bác Chính cầm.

Ván đầu tiên, Văn Thiền nhận được hai lá tám. Béo còn đang cười hớn hở thì mặt Lâm Thanh Phong và Trần Bác Chính đã biến sắc.

Người chơi 21 điểm đều biết, không sợ bài nhỏ, chỉ sợ bài lớn. Hai lá tám cộng lại là mười sáu, đây là con số khó xử, dễ bốc trượt. Chỉ cần bốc thêm 6, 7, 8, 9 hay 10 là toi.

Nhưng nếu không bốc, số điểm lại quá thấp.

“Tách bài.” Văn Thiền lạnh nhạt nói, chia đôi hai lá tám ra.

Cô nhìn sang lá bài ngửa của ông chủ Diệp, là con 7: “Cược hai bên bằng nhau, đều một trăm. Mỗi bên bốc thêm một lá.”

Ông chủ Diệp liếc cô một cái, nhướng mày: “Cô em, thua là mất gấp đôi đấy nhé.”

Văn Thiền gõ tay lên bàn: “Tôi biết, chia đi.”

Ông chủ Diệp bĩu môi, chia cho cô hai lá bài.

Một lá là 2, lá kia là 4.

Tình hình không quá tệ, một bên cộng lại là 10, bên kia là 12.

Văn Thiền lập tức xin thêm bài.

Ông chủ Diệp vẫn không lấy thêm, chỉ liếc cô một cái đầy cảnh giác. Văn Thiền mở bài, hai lá tiếp theo là 4 và 5. Hai bên tổng điểm giờ là 14 và 17.

Nhóm 17 này không hẳn xấu, tỷ lệ hòa với ông chủ Diệp khá cao vì lá úp của ông ta chỉ có thể là 10 hoặc A.

“Tiếp tục.” Văn Thiền gõ bàn.

Kế toán Ngô ngạc nhiên liếc cô.

Lâm Thanh Phong thở gấp, suýt lên tiếng ngăn cô, ít nhất giờ cũng có một nhóm bài có thể hòa rồi!

“Ba lá rồi, còn bốc nữa?” Ông chủ Diệp hỏi ngược lại.

Văn Thiền nhún vai: “Tiếp.”

Ông chủ Diệp hơi ngừng thở, sắc mặt hơi bất đắc dĩ, cảm thấy mình lo lắng thừa rồi. Con bé này rõ ràng đang đùa giỡn. Người chơi lâu năm đều biết, quá ba lá rất dễ nổ.

Hai lá bài nữa được đưa xuống, Văn Thiền đón lấy, tay đặt một bên rồi từ từ mở ra. Khi nhìn thấy số điểm, mắt cô sáng lên, hai lá là 6 và 3!

Văn Thiền lật bài, bộ thứ nhất là (8/2, 4/6), bộ thứ hai là (8/4/5/3).

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc