“Không ai rút à, dễ dàng cho tôi thế này sao?”
Ông chủ Diệp lật bài, một con A, một con 8.
Tất cả đều biến sắc.
Luật chơi của 21 điểm: ngoài trường hợp có đủ 21 điểm, ai gần 21 nhất là thắng.
Trần Bác Chính có 18 điểm, Lâm Thanh Phong và người còn lại lần lượt là 13 và 15 điểm.
“Ấy chà, Tiểu Lâm cầm bài thế này mà không rút thêm à? Nhát thế. Thêm một lá cũng chưa chắc “nổ” mà.” Ông chủ Diệp chậc chậc lắc đầu, vừa thu hết tiền cược trên bàn.
“Anh Chính!”
Ngay lúc Trần Bác Chính còn đang phân vân có nên nghỉ một lát hay không, giọng của thằng Béo vang lên.
Trần Bác Chính, Lâm Thanh Phong và mấy người khác quay đầu lại, thấy Béo đang dẫn theo Văn Thiền đi vào.
Văn Thiền còn đội mũ, bước vào rồi mới gỡ xuống. Cô nhìn lướt qua tình hình trên bàn, nhướng nhẹ mày.
“Sao hai người lại tới đây?” Trần Bác Chính nói với ông chủ Diệp vài câu rồi kéo Văn Thiền ra ngoài.
Thằng Béo sốt ruột định nói, Trần Bác Chính trừng mắt liếc hắn: “Cậu im đi. Việc tôi giao cậu làm mà thành ra thế này à? Tôi nói rồi, ở nhà trông Văn Thiền là được, đến đây làm gì?”
“Anh Chính, em đâu có muốn tới, là tại chị dâu đánh bài siêu quá, suýt chút nữa em thua luôn cả quần lót rồi.” Thằng Béo đáng thương nói, còn đưa tay xoa xoa cổ.
Văn Thiền lập tức phản bác: “Cậu đừng nói bậy, tôi thắng rồi chẳng phải cũng trả lại hết cho cậu à? Với lại ai thèm lấy quần lót của cậu!”
“Chuyện gì đây?”
Trần Bác Anh Chínhu mày, hỏi.
Văn Thiền nhìn qua sắc mặt của anh, Lâm Thanh Phong và Hòa thượng: “Tôi đoán không sai chứ, mấy anh thua nhiều rồi phải không?”
Hòa thượng thật thà nói: “Đã thua hơn ba trăm rồi, chúng tôi không còn nhiều tiền nữa, giờ chỉ còn lại hơn hai trăm.”
“Hòa thượng, ai bảo cậu nhiều lời vậy!” Lâm Thanh Phong vừa xấu hổ vừa bực bội.
Văn Thiền nhìn Trần Bác Chính: “Chỉ còn hơn hai trăm, chi bằng để tôi chơi thử, không thì chút tiền này mấy anh mua vé về Bắc Kinh còn không đủ.”
Ánh mắt cô rất kiên định.
Không hiểu sao, Trần Bác Chính lại có chút dao động.
Thằng Béo bên cạnh càng la loạn lên: “Anh Chính, để chị dâu ra trận đi, giờ ngoài chị ấy ra, không ai lật kèo nổi đâu!”
“Cái đồ chết bầm, chẳng phải nói mấy người đang chơi 21 điểm sao, sao một cái đã chẳng thấy ai rồi?”
Bà chủ bưng khay trái cây vào, định cho mọi người ăn. Nhưng vừa vào văn phòng đã thấy ngoài chồng mình và kế toán Lão Ngô thì không còn ai khác.
Ông chủ Diệp bốc một miếng dưa hấu, cắn một miếng: “Chắc mấy người đó thua sợ rồi nên chạy mất. Tôi nhìn ra từ sớm, bọn họ chắc chắn không có nhiều tiền, nếu không đã chẳng đánh mấy trăm mà còn dè dặt như vậy.”
“Nếu vậy thì khỏi chơi với họ nữa, lỡ người ta thua sạch rồi nghĩ quẩn thì phiền.”
Bà chủ lên tiếng.
Ông chủ Diệp khoát tay: “Được rồi được rồi, biết rồi.”
Hai vợ chồng còn đang nói chuyện thì thấy Trần Bác Chính dẫn cô gái vừa nãy cùng đám người kia bước vào.
“Thế nào, Tiểu Trần còn muốn chơi không? Tôi nói rồi, bỏ đi cho xong, mấy người đến đặt hàng thì cứ đưa tiền cho tôi, tôi sẽ sắp xếp sản xuất ngay.” Ông chủ Diệp cười híp mắt, trông vô cùng thân thiện.