“Thôi, đừng nhắc đến ông ta nữa. Đuổi được người đi rồi, ít ra chúng ta cũng nhẹ đầu.” Trần Bác Chính nói rồi đi đến bên Gậy, vỗ vai cậu ta: “Gậy, lại phải nhờ cậu đi mua vé tàu cho ông ta về Bắc Kinh. Đưa người tiễn cho trót, trước giờ tiêu bao nhiêu cũng tiêu rồi, đừng để bước cuối cùng bị người ta nói ra nói vào.”
“Vâng, anh Chính.”
Gậy gật đầu, rồi lại ngập ngừng hỏi: “Anh Chính, vụ tiền... lấy lại được chưa?”
Trần Bác Chính khẽ lắc đầu: “Chuyện này cậu đừng lo, tôi sẽ tự xử lý.”
Nghe vậy, Gậy do dự rồi cũng gật đầu.
Sáng hôm sau, Trần Bác Chính dẫn mọi người tiễn lão Tống rời đi, Gậy quay về cùng bọn họ, thấy Trần Bác Chính mua một cây thuốc Trung Hoa cùng một chai Ngũ Lương Dịch thì không nhịn được tò mò hỏi: “Anh Chính, mấy món này mua cho ai thế?”
Gậy không ngây thơ đến mức nghĩ là mua cho bọn họ. Bọn họ theo Trần Bác Chính làm ăn, mỗi tháng kiếm được nhiều lắm cũng chỉ hai ba trăm, ngay cả Trần Bác Chính cũng chẳng bao giờ dám tiêu xài kiểu đó.
“Cho thằng Đông Bắc.” Trần Bác Chính ngậm điếu thuốc: “Nghe nói nó cưới được vợ giàu, lần đầu mình tới chơi nhà, lễ nghĩa phải đủ, đừng để nó bị vợ chê cười.”
Gậy mừng rỡ: “Mình đến nhà thằng Đông Bắc à, tuyệt quá! Nghe bảo thằng đó phát tài rồi, nhà vợ mở xưởng, cả năm kiếm bộn tiền.”
“Hồi nó trốn nợ đến tìm anh Chính vay tiền, ai mà nghĩ giờ nó có số hưởng như vậy.” Lâm Thanh Phong cảm khái: “Nói đến thằng Đông Bắc là lại buồn cười, đánh nhau với người ta, người ta chảy máu cam vì nóng quá, mà nó tưởng mình đánh ghê đến mức khiến người ta đổ máu. Việc bé xíu mà cũng cuống lên bỏ chạy.”
Văn Thiền nghe bọn họ trò chuyện, thấy cũng khá thú vị.
“Tiểu Đông Bắc thân với mấy người lắm à?”
Thằng Béo cười hớn hở: “Thân chứ, không phải thân bình thường đâu. Bố mẹ nó mất sớm, lại không phải người bản xứ Bắc Kinh, nếu không nhờ Trần Bác Chính đưa tay kéo một cái thì nó đã đói chết từ lâu rồi.”
Văn Thiền nghĩ bụng, thế thì chẳng trách Trần Bác Chính lại mở lời nhờ người giúp như vậy. Để giữ thể diện cho Tiểu Đông Bắc, mấy người thằng Béo còn đặc biệt tắm rửa sạch sẽ mới tới. Tiểu Đông Bắc hẹn họ ăn ở nhà hàng.
Nhà hàng khá lớn. Tiểu Đông Bắc là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, người cao gầy, trông nho nhã. Tuy không có khí chất thư sinh như Lâm Thanh Phong, nhưng diện mạo cũng không tệ.
“Anh Trần, anh Phong, mấy anh tới sao không báo trước cho em biết một tiếng, để em còn làm tròn đạo chủ nhà tiếp đón mấy anh tử tế.”
Tiểu Đông Bắc nhiệt tình nói, khi thấy Văn Thiền thì sững lại: “Vị này là?”
Trần Bác Chính giới thiệu: “Em gái anh Văn, giờ là vợ tôi rồi, gọi là chị dâu là được.”
“Thì ra là chị dâu, chào chị dâu. Chuyện của anh Văn em đều nghe rồi, xin chị bớt đau lòng.”
Lúc nghe nói là em gái anh Văn, Tiểu Đông Bắc vốn có chút không để tâm, định gật đầu lấy lệ cho xong. Nhưng khi ánh mắt trong trẻo của Văn Thiền nhìn sang, không hiểu sao lại có chút kính nể, thế nên mới chủ động đưa tay bắt tay cô.