Xuyên Thành Người Qua Đường Trong Thế Giới Thịt Văn

Chương 128: Quyển 4: Đại nội tổng quản yêu tôi

Trước Sau

break

Nàng đứng lên, bởi vì chưa thích ứng với động tác uốn gối hành lễ, thiếu chút nữa chân nọ xọ chân kia ngã quỵ trên mặt đất.
Nhưng Hứa Trân Trân rất có ý thức của người qua đường, nếu nữ chính vấp ngã chắc chắn sẽ có nam chính nam phụ nhào tới ôm lấy nữ chính, rồi hai người thâm tình nhìn nhau, mà nàng chỉ là người qua đường râu ria có ngã cũng xứng gặm phân chó thôi.
Cho nên nàng linh hoạt uốn éo cổ chân, vững vàng chống đỡ cơ thể đang lắc lư nhẹ của mình, sau đó dừng một chút, bước từng bước đuổi theo Phùng đại thái giám đã xoay người đi về phía trước.
Kỳ thật, lúc thân thể Hứa Trân Trân lay động sắp ngã, ngón tay của đại thái giám khẽ nhúc nhích muốn duỗi tay đỡ nàng, sau đó trong tiềm thức, hắn lập tức cảm thấy kinh ngạc: Nàng có gì khác biệt? Chẳng lẽ bởi vì ánh sáng trong mắt nàng khi nàng nhìn hắn lúc nãy? Giống như con chó cái gặp khúc xương, trong lòng hắn cười nhạt, hắn mắng Hứa Trân Trân là chó, nhưng lại không ý thức được hắn coi chính mình thành một khúc xương lớn thơm ngào ngạt.
Mà mọi người xung quanh thấy thân thể Hứa Trân Trân lắc lư, liền càng thêm thương hại nàng, đứa nhỏ này hẳn là bị dọa đến suýt té ngã đúng không? Chao ôi, cũng không biết ŧıểυ cô nương mới tới này đắc tội gì với ma thần nữa.
Bọn họ tuyệt đối không hề nghĩ theo hướng cung nữ đối thực cho đại thái giám.
Bởi vì sau khi đại thái giám Phùng Cố Thu đắc thế liền có không ít cung nữ mỹ mạo ôm mộng bò lên giường hắn, liếc mắt đưa tình bị hắn đuổi đến Cục giặt quần áo, một ngày đập tám chậu quần áo của cung nữ hạ đẳng nhất.
Mà có người gan lớn nhân lúc buổi tối trần trụi thân mình lẻn vào phòng hắn, muốn chạm vào người hắn, bị hắn vặn gãy cổ ném ra ngoài.
Lúc ấy cung nữ mỹ mạo thân mình đảo qua một bên, đầu lại quay ngoắc ra sau lưng, mà các cung nữ lén đi theo xem cô ả có thành công không.
Sau khi các nàng nhìn thấy cảnh này thì sợ hãi suýt tè luôn ra quần. Kể từ đó, không còn nữ nhân nào dám mơ ước đại thái giám Phùng Cố Thu nữa, nhất trí cho rằng hắn là con quái vật không có tình cảm, cả đám có thể cách xa hắn bao nhiêu thì xa bấy nhiêu.
Đương nhiên, những chi tiết cụ thể không liên quan đến nam nữ chính sẽ không được thể hiện trong cốt truyện nhiệm vụ vốn đã cẩu thả, cho nên Hứa Trân Trân cũng không biết tiền căn hậu quả trong đó, ngây ngô đi theo quái vặt bẻ cổ người ta rồi.
Là một đại thái giám quyền thế, Phùng Cố Thu cũng có một gian ŧıểυ viện độc lập trong hoàng cung, tuy rằng không lớn, nhưng được cái yên tĩnh, không người quấy rầy, à, là không ai dám quấy rầy mới đúng.
Trong viện trồng một loại cây tương tự cây phong nhưng không quá cao, hiện tại đang là mùa thu, lá cây đỏ rực, ấy vậy mà thoạt nhìn cũng mang theo ba phần hoa xuân nở rộ.
Đi theo Phùng Cố Thu vào phòng, Hứa Trân Trân rất có mắt múc nước cho hắn rửa tay, lại cầm khăn vải đưa cho hắn lau khô nước trên tay.
 

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc