Tuy tấu chương không rõ ràng nhưng trên dưới triều dã đều hiểu thấu, nói là phụ tá, nhưng một đứa trẻ năm tuổi nhận thức còn chưa đầy đủ thì có thể quyết định cái gì? Thiên hạ này, thật ra đã rơi vào tay của vị thái giám kia mất rồi!
Vì thế thái giám tổng quản kiêm tư chính giám đại tổng quản Phùng Cố Thu Phùng đại thái giám tự mình tới chọn lựa cung nữ, không ai dám lên tiếng, thậm chí muốn thở mạnh một chút cũng không dám.
Chỉ có nhan cẩu Hứa Trân Trân còn ngây ngô trộm ngắm nam nhân mảnh khảnh đang đứng ở vị trí trung tâm, còn cảm khái một câu ở trong lòng: “Thật cmn đẹp, chỉ tiếc lại là thái giám, haizz!”
Hứa Trân Trân thầm than thật là phí phạm của trời, đại thái giám Phùng Cố Thu thân mang võ công, cảm giác nhạy bén liếc về hướng Hứa Trân Trân một cái.
Chỉ thấy một đám nữ nhân tóc đen cúi đầu, còn có một con mèo hoang không biết có phải bị ngốc hay là không sợ chết mà tròn mắt nhìn thẳng vào hắn, từ từ, ý tứ trong ánh mắt kia nghĩa là gì? Kinh diễm? Tiếc hận?
Lửa giận của hắn đột nhiên nổi lên, nhưng khi ánh mắt hắn rơi vào bộ ngực to lớn phi thường của ŧıểυ cô nương, hắn liền thu hồi tầm mắt, nhất thời nén lại cơn tức giận không thể giải thích được.
Hứa Trân Trân đương nhiên được chọn, chỉ là khi đi vài vòng đến trước mặt các vị quý nhân nhưng không có ai giữ cô lại.
Một là bởi vì thoạt nhìn nàng luôn cúi đầu trông hơi đần, hai là không có nữ nhân nào lại thích để một nữ nhân ngực lớn lắc lư ở bên cạnh, khiến cho chính mình cảm thấy ngột ngạt.
Sau khi lang thang vài vòng tại hậu cung mà vẫn chưa có nhà để về, Hứa Trân Trân liền trở thành ŧıểυ đáng thương, phải đi theo quản sự cô cô và các cung nữ không được chọn, về sau làm cung nữ thô sử phục vụ ở Nội Vụ Phủ.
Chẳng qua lúc cô cúi đầu yên lặng đi theo quản sự cô cô, thì có một đám người đi từ phía đối diện, quản sự cô cô vội vàng kéo cô lui đến bên đường rồi uốn gối hành lễ, nàng cũng học theo, cũng cúi đầu uốn gối hành lễ, chưa kịp nhìn xem người đối diện là người nào.
“Ngươi, đi theo ta.”
Một giọng nói tĩnh mịch vang lên, thanh âm tuy dễ nghe nhưng lại lạnh lẽo như gió ở Bắc Quốc, mọi người ở đây nghe thấy lại tưởng là hắn đang nói: “Đi, đi xuống địa ngục.”
Lúc mọi người trộm nhìn nàng với ánh mắt thương hại, Hứa Trân Trân mới hậu tri hậu giác ý thức được, giọng nói trầm lắng ấy là đang nhắm vào nàng.
Nàng vội vàng ngẩng đầu, thấy ánh mắt thâm thuý của Phùng đại thái giám đang nhìn chằm chằm vào mình, đôi mắt phượng mảnh mai khẽ nhướng lên khiến nàng có hơi không khép được chân, cùng lúc đó trong đầu không hợp thời văng ra một câu: Con mẹ nó, thật là đẹp trai!
Khóe miệng giật giật, gần như không kiểm soát được cơ mặt, nàng nhanh chóng cúi đầu đoan trang, nhỏ giọng đáp: “Dạ…”