Xuyên Thành Người Qua Đường Trong Thế Giới Thịt Văn

Chương 129: Quyển 4: Đại nội tổng quản yêu tôi

Trước Sau

break

Hứa Trân Trân không phải là loại người nguyện ý hầu hạ người khác, nhưng việc hầu hạ nam nhân mà nàng mới gặp hôm nay là điều rất đỗi tự nhiên, chính nàng cũng không nhận ra điều đó.
Một lát sau, ŧıểυ thái giám ŧıểυ Đức Tử vẫn luôn hầu hạ Phùng Cố Thu gõ cửa mang đồ ăn tiến vào.
Hứa Trân Trân giúp đỡ sắp xếp chén bát rồi lui sang một bên, nàng rất có nhận thức tự mình hiểu lấy, hiện tại nàng là nô tỳ, không có lý nào được ngồi ăn chung mâm với người mà nàng hầu hạ được.
Phùng Cố Thu bước ra khỏi thư phòng, đưa cho ŧıểυ Đức Tử một tờ giấy, nhàn nhạt mở miệng phân phó: “Chiếu theo tờ giấy này mà làm đi.”
ŧıểυ Đức Tử cúi đầu nhanh chóng lược một lần những dòng chữ trên tờ giấy, bỗng nhiên nâng mắt lén nhìn Hứa Trân Trân.
“Ngươi nhìn cái gì?”
Giọng Phùng Cố Thu vang lên, ngữ khí nhàn nhạt, lại dọa ŧıểυ Đức Tử sợ tới mức ngay lập tức quỳ xuống đất dập đầu.
Phùng đại tổng quản không kiên nhẫn xua tay: “Đi làm việc đi.”
Vẻ mặt ŧıểυ Đức Tử như thể tìm được đường sống trong chỗ chết, hắn phi như bay ra ngoài. Hắn vừa chạy vừa suy nghĩ: Hứa cô cô này vạn nhất không thể đắc tội, còn chưa qua đêm đã có thể làm đại ma thần thưởng một cuộn gấm vải đào màu đỏ được tiến cống, có thể thấy thủ đoạn cao siêu!
Hứa Trân Trân không biết ŧıểυ Đức Tử đã tâng bốc nàng tới trình độ nào rồi, nàng đứng ngẩn người phía sau Phùng Cố Thu.
Thẳng đến khi Phùng đại tổng quản ăn cơm xong yên lặng buông đôi đũa xuống, cũng không quay đầu lại, lãnh đạm ra lệnh: “Ngươi ăn đi.”
Đã sớm chuẩn bị tinh thần ăn cơm thừa của chủ nhân, Hứa Trân Trân cũng không có tâm tình xúc động phẫn nộ gì, nàng bưng đồ ăn lên, đang muốn đi đến phòng bếp nhỏ để ăn thì giọng Phùng Cố Thu từ thư phòng truyền đến: “Ăn ở trên bàn.”
Động tác Hứa Trân Trân hơi ngừng, tay chân nhẹ nhàng đặt mâm đồ ăn lại vị trí cũ, một người nhanh chóng giải quyết bữa cơm, chẳng qua là nói thật, đồ ăn chả hợp khẩu vị của nàng, quá nhạt nhẽo.
Ăn xong nàng liền mang cái bàn xuống bếp nhỏ, dọn dẹp rồi cất hết bát đĩa đi, vừa định đi đến nhà chính thì nghe thấy ngoài sân viện vang lên ba tiếng tiếng gõ cửa, ngừng một lát, lại gõ thêm ba tiếng.
Hứa Trân Trân do dự một chút, đang muốn đi mở cửa, trong thư phòng lại truyền đến giọng nói: “Đốt nhang.”
Giọng nói trầm lắng không lớn nhưng lại có sức xuyên thấu mạnh mẽ.
Hứa Trân Trân vừa quay gót đi vào trong phòng, mà bên ngoài sân viện cũng không còn tiếng gõ cửa nữa.
Vào thư phòng, Hứa Trân Trân cúi đầu cẩn thận nén tro hương, sau đó nàng chọn một nén nhang để thắp. Mới vừa ngẩng đầu thì nghe thấy Phùng Cố Thu phân phó: “Đi lấy đồ bên ngoài vào đi.”
Lúc này Hứa Trân Trân mới đi ra ngoài đẩy cửa viện.
Sân ngoài không có một bóng người, yên tĩnh đến mức không có cả tiếng côn trùng, có một cái ghế dài trước cửa, trên ghế dài để vài thứ, ngoại trừ các loại rau dưa củ quả và thịt ngoại thì còn có một đoạn vải màu đỏ.
 

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc