Xuyên Thành Mẹ Chồng Yếu Đuối, Tôi Dẫn Cả Nhà Phất Lên

Chương 4: Người mẹ tốt hiểu lòng người

Trước Sau

break

- Cho nên thế nào? - Hai huynh đệ La Lập Tân đồng thanh hỏi.

Vương Đông Sơ bỗng mỉm cười với hai huynh đệ, nói với La Lập Tân: 

- Hồng Hoa nếu thích ở nhà mẹ đẻ, vậy cứ để nó ở đó thêm một thời gian. Sau khi nữ tử xuất giá, muốn về nhà mẹ đẻ dài ngày cũng không có cơ hội. Nhân dịp này để nó ở thêm vài ngày, coi như ta là mẹ chồng, thông cảm cho nó.

La Lập Tân: "..."

La Lập Tân nhìn khuôn mặt tươi cười hiền hậu của mẹ mình.

Lời nói của mẹ ruột thay đổi chóng mặt, khiến y cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói ra được.

Vương Đông Sơ nói: 

- Sáng mai, con đến nhà vợ, nói lại lời của ta cho họ, vừa vặn lúc nông nhàn, cứ để nó ở đến khi nào muốn về thì về.

La Lập Tân nhớ tới trước đó vợ mình oán trách y, gả cho người ta rồi muốn về nhà mẹ đẻ một chuyến cũng khó khăn, ngay cả ở thêm một đêm cũng sợ người ta nói ra nói vào.

Y cảm thấy mẹ mình thật là một bà mẹ chồng hiểu chuyện, lập tức đồng ý.

- Còn đứa hai…

Vương Đông Sơ dừng lại, nhìn về phía La Lập Cường.

Không hiểu sao, La Lập Cường cảm thấy lúc này mẹ mình có chút đáng sợ.

Gã bất giác dời mắt, không dám nhìn thẳng.

Vương Đông Sơ cong môi: 

- Mẹ cũng muốn xem thử cô nương mà con khen ngợi ưu tú đến mức nào, lại khiến con trai tốt của ta mê mẩn đến vậy.

Nghe Vương Đông Sơ nói vậy, La Lập Cường lập tức cười toe toét: 

- Nương, Đông Cô rất xinh đẹp. Hai mắt nàng ấy to tròn, cười lên cong cong rất đáng yêu. Mà nàng ấy còn thêu thùa rất khéo, thêu túi tiền rất đẹp.

Vương Đông Sơ nhướng mày: 

- Nó tặng con túi tiền rồi à? Cho ta xem được không?

La Lập Cường cứ nghĩ là mẹ mình đã đồng ý cho mình cưới Đông Cô, gã móc từ trong ngực ra một cái túi tiền đặt lên tay Vương Đông Sơ: 

- Nương, người xem, có phải thêu rất đẹp không?

Vương Đông Sơ mượn ánh đèn leo lét, nhìn cái túi được khen là "thêu rất đẹp" kia.

À...

Trừ đường may nhỏ nhắn, còn lại chẳng có ưu điểm nào.

Chưa nói đến phối màu của túi tiền không đẹp, chỉ riêng đồ án thêu trên đó…

- Đây là uyên ương?

La Lập Cường cười ngây ngô gật đầu.

Vương Đông Sơ chỉ thấy chướng mắt, La Lập Tân cũng tò mò nhìn cái túi tiền:

- Con này vịt không ra vịt, gà không ra gà, đây mà là uyên ương hả? Huynh tuy ít học, cũng biết uyên ương người ta thêu ra hình dáng thế nào.

La Lập Cường cười ngây ngô giải thích một hồi lâu cho đôi "uyên ương" kia.

Vương Đông Sơ lắc đầu.

Tình yêu khiến người ta mù quáng, quả không sai.

Một cô nương vừa quen biết đã lén lút gặp mặt đàn ông, lại còn tặng túi tiền nữa...

Chỉ riêng phẩm hạnh này, ở thời cổ đại này đã không được rồi.

Huống chi, nhà kia còn muốn ép nhà họ La cưới hỏi, hừ...

Nàng ta chưa vào cửa đã gây chuyện thị phi, đợi vào cửa nhà họ La còn không lật trời sao?

Vương Đông Sơ thầm nghĩ, vất vả lắm mới sống lại một lần, ai dám phá hỏng cuộc sống yên ổn của cô, cô nhất định sẽ xử lý hết!
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc