Hôm sau, Vương Đông Sơ dậy thật sớm.
Bữa sáng là La Lập Tân chuẩn bị.
Hôm qua Vương Đông Sơ đã dặn dò rằng cô tức đến mức bị bệnh, cần tĩnh dưỡng nhiều hơn.
Cho nên, sáng sớm hôm nay, La Lập Tân rất tự giác rời giường nấu cháo.
Ăn sáng xong, Vương Đông Sơ nhìn về phía La Lập Cường nói:
- Con nói cho ta biết chỗ ở của cô nương kia, lát nữa ta lên trấn hỏi thăm một chút.
La Lập Cường định nói gì đó thì bị Vương Đông Sơ ngăn lại:
- Ta biết ý của con nhưng con phải thận trọng khi cưới vợ. Ta là mẹ của con, không tận mắt nhìn con dâu tương lai trông như thế nào, ta không yên tâm.
Cô lại bồi thêm một câu:
- Lúc trước anh cả của con muốn cưới chị dâu con, ta cũng đi hỏi thăm trước.
La Lập Cường nhìn anh cả nhà mình, chỉ thấy y khẽ gật đầu.
La Lập Cường đọc địa chỉ nhà Đông Cô ra:
- Nương, một lát nữa con đi cùng người.
Vương Đông Sơ lắc đầu từ chối:
- Con cứ an tâm ở nhà, trước tiên cho gia súc trong nhà ăn. Hôm nay trời đẹp, lát nữa giúp mẹ lấy rơm rạ trên giường phơi nắng.
Nhà họ La nghèo, đệm đều dùng rơm rạ lót giường.
Cỏ khô lót dưới giường có thể giữ ấm, nếu không có chăng bong thì lót rơm rạ dưới chăn là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng mà có vài điểm không tốt, không nói đến cọng cỏ kia sẽ đâm vào da thịt, chỉ nói thứ đó trường kỳ không lấy ra phơi nắng, dễ dàng sinh bọ chét!
Vương Đông Sơ cũng không muốn nhìn thấy cảnh tượng bọ chét nhảy nhót lung tung trên người mình mà mình còn không bắt được!
Nghĩ đến cảnh đó là cô sẽ tức chết đấy.
- Ngoài ra, rơm rạ trong ruộng đã phơi xong, con ra ruộng chọn về, chờ sau khi anh con từ nhà họ Trương trở về, hai đứa buộc lại thành bó.
Rơm rạ bó thành cột là thứ tốt, chẳng những có thể nhóm lửa, làm nệm, băm nhỏ còn có thể ủ phân.
Cỏ khô nhà ai thì nhà nấy đều nhanh chóng chóng mang về nhà cả.
La Lập Cường vừa nghe đến hôm nay phải làm nhiều việc như vậy, chỉ cảm thấy toàn thân cũng bắt đầu lười biếng:
- Nương, người chưa từng lên trấn trên, nhà Đông Cô rất khó tìm...
Vương Đông Sơ liếc mắt nhìn gã:
- Nhà cậu con ở ngay trên trấn, ta không tìm được nhà của Đông Cô, chẳng lẽ không biết tìm cậu con dẫn đường à?
Cô nói thêm:
- Con sắp thành gia lập thất, ta vừa bảo con làm việc con liền tìm đủ loại lý do. Nhà họ Đông thấy con rể tương lai là một người lười biếng, có thể yên tâm gả Đông Cô cho con sao?
- Đến lúc đó là để con gái nhà người ta đi theo con xin cơm khắp nơi hay là để nàng ấy nuôi tổ ấm của hai đứa?
Vương Đông Sơ lạnh lùng trừng mắt nhìn gã:
- Nếu là ta, tất nhiên sẽ không gả con gái cho một người đàn ông không có chút trách nhiệm nào như vậy.
La Lập Cường vừa nghe thấy Vương Đông Sơ nói gã không hề đảm đương đã sốt ruột.
Vương Đông Sơ nói tiếp:
- Đừng có lý do lý trấu. Ta là mẹ con, mẹ nào không biết con đang suy nghĩ cái gì chứ?
Sau đó cô nói chậm lại:
- Con suy nghĩ thật kỹ xem mẹ nói có đạo lý hay không, nếu con thật sự muốn cưới Đông Cô, cũng không thể lười biếng nữa. Đông Cô là cô gái tốt như vậy, con nhẫn tâm để nàng ấy sau khi thành thân đi theo con ăn bữa hôm bữa mai à?
- Con nhẫn tâm để con của hai đứa vừa ra đời đã đói bụng vì con à?
La Lập Cường đã bị "cuộc sống sau khi kết hôn" trong miệng Vương Đông Sơ nói đến phát hoảng, nhớ tới khuôn mặt nhỏ đói bụng lã chã chực khóc kia của Đông Cô liền đau lòng không thôi.
La Lập Cường mạnh mẽ gật đầu:
- Vâng, nương ngài nói đúng! Con không thể để cho Đông Cô đi theo con chịu khổ. Bắt đầu từ hôm nay, con trai nhất định sẽ làm việc thật tốt, đi theo anh cả trồng trọt, tuyệt đối không để Đông Cô đói bụng chịu khổ.
Vương Đông Sơ khẽ cười, cô vỗ bả vai La Lập Cường:
- Đứa hai à, thật sự là con ngoan của mẹ.
La Lập Cường nhếch miệng, cười như một kẻ ngốc.