Xuyên Thành Mẹ Chồng Yếu Đuối, Tôi Dẫn Cả Nhà Phất Lên

Chương 3: Báo mộng

Trước Sau

break

Hơn nữa, với cái đầu óc của La Lập Thăng - cậu con trai út nhà họ La - thì có ăn nhiều trứng gà hơn cũng chẳng thông minh gì hơn.

Nghe Vương Đông Sơ nói vậy, La Lập Tân lập tức khẩn trương: 

- Nương, người không sao chứ? Có cần mời đại phu đến xem không?

Vương Đông Sơ khoát tay: 

- Mời đại phu thì khỏi, nhà chúng ta nào có tiền mời đại phu chứ.

- Đáng thương cho chút gia sản mà cha các ngươi để lại, vì nuôi ba đứa bây mà chẳng còn gì.

Ông La chồng bà Vương biết làm nghề mộc, tay nghề cũng khá nên có tích cóp được chút ít gia sản.

Chỉ tiếc số mệnh ông ta xui xẻo, lúc ông ta lên núi chặt cây chẳng may bị cây lớn đè chết, từ đó nhà họ La xuống dốc không phanh.

Hơn nữa mấy năm gần đây thời thế loạn lạc, chiến tranh liên miên, lại thêm khắp Đại Hạ hạn hán, mưa đá, tai ương liên tiếp.

Giá lương thực tăng vọt, vì không muốn chết đói, toàn bộ gia sản nhà họ đều đổi lấy lương thực với giá cắt cổ.

Lại còn phải nuôi một người đọc sách, bạc trong nhà càng ngày càng hao hụt.

Chỉ có thể dựa vào mấy mẫu ruộng còm cõi mà sống, lúc nhàn rỗi La Lập Tân ra ngoài làm thuê kiếm chút bạc lẻ, miễn cưỡng duy trì chi tiêu hàng ngày.

Nhưng trong nhà còn có người đọc sách, số bạc còn lại chẳng khác nào muối bỏ bể.

Còn La Lập Cường và La Lập Thăng là hai kẻ ăn không ngồi rồi.

Không chỉ thế, La Lập Cường còn thường xuyên lừa gạt tiền bạc của bà Vương.

Ví như: "Nương, con ở trên trấn thấy một cái vòng tay bạc đẹp lắm, tiếc là con không đủ tiền."

Lúc này, bà Vương sẽ rất vui vẻ, lại còn cho La Lập Cường thêm tiền.

Chỉ tiếc, mặt mũi cái vòng tay bạc ấy bà Vương chưa từng được thấy.

Còn La Lập Thăng, đúng là một lòng chỉ đọc "sách thánh hiền", việc lớn việc nhỏ trong nhà hắn mặc kệ.

Ngày thường hắn ở học đường trên trấn, chỉ ngày nghỉ mới về nhà.

Mỗi lần về, bà Vương đều phải nhét bạc cho hắn, sợ hắn ăn không ngon ngủ không yên, bị người ta bắt nạt.

Phải nói, bà Vương đối với mỗi đứa con trai đều rất tốt.

Cô nương mà con trai cả thích, nói cưới là cưới.

Chỉ là con dâu cả Trương Hồng Hoa lại là người thích tranh giành, vừa đến đã muốn làm kẻ nắm quyền to.

Bà Vương mềm lòng, lại không muốn con trai khó xử, đối với con dâu này hết mực nhường nhịn, cho dù tính tình nàng ta ngày càng quá đáng, dám dùng chuyện hòa ly để uy hiếp bà.

- Nương à — nhà vợ con muốn con tỏ thành ý, mới để Hồng Hoa theo con về.

La Lập Tân do dự, lại sốt ruột nhìn Vương Đông Sơ.

Vương Đông Sơ chưa mở miệng, La Lập Cường vội vàng nói: 

- Nương, nhà Đông Cô nói nếu con không đi hạ sính, sẽ gả nàng ấy cho người khác. Nương, người thật sự nhẫn tâm nhìn con cô độc sống quãng đời còn lại sao?

Nói xong, La Lập Cường còn giả vờ khóc lóc.

Gã vừa lau nước mắt, vừa liếc nhìn sắc mặt Vương Đông Sơ.

Vương Đông Sơ lạnh lùng nhìn, mở miệng: 

- Bỏ được chứ, sao lại không bỏ được.

Rắc —

Bầu không khí trong phòng lập tức lạnh ngắt.

La Lập Cường không thể tin nổi nhìn Vương Đông Sơ.

Ánh mắt La Lập Tân cũng dán chặt trên mặt Vương Đông Sơ, cố gắng tìm kiếm chút vui đùa trên mặt cô.

Tiếc thay, bọn hắn chỉ thấy được khuôn mặt lạnh nhạt của mẹ mình.

Hai huynh đệ bỗng luống cuống:

- Nương —

Vương Đông Sơ thản nhiên ừ, cô chẳng nhìn bọn hắn, chỉ nhìn về phía hư không:

- Mấy ngày nay mẹ bị hai đứa các ngươi làm cho đêm nào cũng tức không ngủ được, suýt thì tức chết. Hôm qua, ta mơ thấy cha các ngươi.

- Cha báo mộng cho nương? - La Lập Tân kinh hãi hỏi.

Vương Đông Sơ gật đầu: 

- Phải, cha ba đứa nói, ông ấy ở dưới suối vàng thấy mấy đứa con bất hiếu các ngươi đối xử với ta như vậy, hận không thể nhảy ra khỏi quan tài dạy dỗ các ngươi một trận.

Nói xong, Vương Đông Sơ nhìn sang hai huynh đệ La Lập Tân, thấy rõ vẻ sợ hãi trên mặt bọn hắn.

Ông La là người nóng tính, ba huynh đệ nhà họ La khi còn nhỏ đều từng bị ông đánh cho một trận nhớ đời.

Bây giờ nghe thấy tên ông, họ vẫn còn sợ hãi.

Vương Đông Sơ thầm hừ lạnh: 

- Cha bây nói, ta không cần chiều chuộng bây nữa. Ta là mẹ chúng bây, dạy dỗ mấy đứa là chuyện nên làm. Ta mới là chủ nhà này, mọi chuyện đều do ta quyết định. Ta suy nghĩ một đêm, thấy cha hai đứa nói rất đúng.

- Cho nên...
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc