Xuyên Thành Mẹ Chồng Yếu Đuối, Tôi Dẫn Cả Nhà Phất Lên

Chương 28: Quan sát

Trước Sau

break

Vương Đông Sơ vẫn luôn quan sát đạo sĩ kia.

Hắn mặc đạo bào, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo sáng ngời, chòm râu nhỏ trên môi có chút lạc lõng với khuôn mặt trắng trẻo.

Cô lại nhìn đạo bào của hắn, vải vóc lại là gấm vóc thượng hạng.

Vương Đông Sơ mới nhớ ra đạo sĩ ở Tiên Nhân quan phần lớn mặc đồ vải thô.

Vương Đông Sơ ấn ấn lòng bàn tay, chậm rãi nói: 

- Không đơn giản như vậy, nếu một nhà có thể độc chiếm thị trường, vậy thì trong tay bọn họ ắt hẳn nắm giữ bí quyết hoặc phương pháp mà người ngoài không biết.

Vương Đông Sơ nói xong, nhìn về phía đạo sĩ, chỉ thấy mắt hắn càng sáng lên:

- Mời thím nói tiếp.

Vương Đông Sơ trầm mặc, đạo sĩ kia lại giục.

- Trong trường hợp này, hoặc là tìm hiểu bí quyết chế tạo ra thứ tương tự để phá vỡ thế độc chiếm. Hoặc là, sáng tạo ra một vật phẩm mới, cũng có thể phá vỡ thế độc chiếm.

Đạo sĩ nghe xong, cau mày trầm tư.

La Lập Cường nhìn nương, lại nhìn đạo sĩ, có chút hoang mang.

Điều khiến Vương Đông Sơ kinh ngạc là La Lập Tân lại hiểu:

- Giống như hai tiệm mộc trên trấn, đồ của một nhà chạm khắc hoa văn tinh xảo, nhà kia không biết chạm khắc, chỉ dùng dầu đánh bóng, làm ra đồ cũng rất đẹp.

Vương Đông Sơ mỉm cười: 

- Đại khái là vậy.

La Lập Cường nghe đại ca nói xong mới hiểu ra:

- Nhưng mà, chuyện này thì có liên quan gì đến việc bán đậu hũ của chúng ta?

Gã không hiểu, bọn họ đang nói chuyện đậu hũ, sao lại chuyển sang chuyện "độc chiếm" rồi, còn có một đạo sĩ chẳng hiểu từ đâu tới, hỏi chuyện này làm gì.

La Lập Cường hỏi:

- Nương, nếu không thể chỉ mình nhà ta bán, vậy chúng ta phải làm sao?

Vương Đông Sơ đáp:

- Chúng ta không quản được người khác, nhưng chúng ta có thể làm cho đậu hũ nhà mình ngon nhất. Hôm qua nương nói hai đứa còn nhớ không? Chúng ta phải nhắm vào những người chịu bỏ tiền ra ăn. Còn những kẻ bủn xỉn, vì tiết kiệm vài đồng mà mua đậu hũ nhà khác, loại người đó không đáng để chúng ta bận tâm.

Vẫn là câu nói đó, kẻ có tiền sẽ không vì vài văn tiền mà bạc đãi cái bụng của mình.

Như muốn chứng minh lời Vương Đông Sơ, một cô nương ăn mặc xinh đẹp đi tới, cười nói: 

- Thím ơi, cho mười miếng đậu hũ, phiền thím bỏ vào chén này giúp tôi.

Cô nương nói xong liền đưa ra một hộp đựng thức ăn, bên trong có một cái chén lớn tinh xảo.

Người này Vương Đông Sơ thấy quen mặt, hình như nàng là nha hoàn của một gia đình giàu có nào đó đến Tiên Nhân quan nghe kinh. Mấy hôm nay nàng ngày nào cũng đến mua đậu hũ, khi nhiều khi ít, chưa từng bỏ sót ngày nào.

Vương Đông Sơ nhận hộp cơm, thoăn thoắt múc đậu hũ. Khi cô xong xuôi, La Lập Cường cũng đã thu tiền.

Vương Đông Sơ cười nói với nàng ấy: 

- Tôi muốn nói với cô nương, trước đây do gian hàng nhà chúng tôi bán thử, nên mới có giá đó. Từ hôm nay trở đi, chúng tôi chính thức mở bán, giá trở lại tám văn tiền một miếng.

Cô nương kinh ngạc nhìn Vương Đông Sơ.

Vương Đông Sơ cười với nàng: 

- Nhưng mà, hôm nay cô nương là khách đầu tiên, nên vẫn tính theo giá bán thử, ngày mai đến thì không được giá này nữa.

Cô nương nghe xong mỉm cười, người phụ nữ này thú vị ghê:

- Vậy thì cảm ơn thím.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc