Xuyên Thành Mẹ Chồng Yếu Đuối, Tôi Dẫn Cả Nhà Phất Lên

Chương 27: Đạo sĩ

Trước Sau

break

- Con đang thắc mắc sao hôm nay lão không chờ chúng ta, thì ra lý do là vì nhà lão trộm phối phương nhà chúng ta, lão chột dạ nên mới vậy!

La Lập Cường vừa nói vừa định chạy ra ngoài, La Lập Tân kéo hắn lại: 

- Đệ định đi đâu?

- Đi đâu hả? Đương nhiên là đi lật sạp của bọn họ rồi!

La Lập Cường cố gắng gỡ khỏi tay La Lập Tân, nhưng sức lực anh cả của gã quá lớn, gã gỡ mấy lần cũng không được.

- Lật sạp của bọn họ, rồi sao nữa? Rồi lại để tiểu đạo đồng quản lý chợ đuổi chúng ta đi, không cho chúng ta bán hàng ở đây nữa sao?

Vương Đông Sơ lạnh giọng lên tiếng, nghiêm nghị nhìn La Lập Cường: 

- Nương vốn tưởng rằng con là kẻ khôn khéo nhất nhà ta, hôm nay xem ra, khôn khéo thì không thấy, lỗ mãng lại đứng đầu!

- Nương à! - La Lập Cường tức giận dậm chân.

Vương Đông Sơ chỉ chỉ hai cái ghế nhỏ bên cạnh: 

- Ngồi xuống rồi nói.

Hiện tại trên sạp hàng cũng không có khách, cô nhân cơ hội này nói chuyện với hai đứa con trai.

Vương Đông Sơ nói: 

- Việc đời từ xưa đến nay không có đạo lý chỉ một nhà độc chiếm. Giống như cha mấy đứa, ông ấy học được nghề mộc từ người khác, rồi dùng nghề mộc nuôi sống cả nhà. Nếu công việc này chỉ có một nhà làm được, vậy thì mọi việc trên đời làm sao xoay chuyển? Thiên hạ này làm sao tiến bộ?

- Buôn bán cũng vậy, nếu bất cứ thứ gì cũng chỉ có một nhà bán, vậy chẳng phải cổ súy lòng tham của thương nhân hay sao? Bọn họ có thể tùy ý tăng giá, thứ vốn năm văn tiền mua được, bọn họ có thể hét giá trên trời, hoặc là dùng nó làm điều kiện để đạt được một số yêu cầu vô lý. Như vậy, ai khổ? Chẳng phải là bách tính chúng ta sao?

La Lập Tân và La Lập Cường nhíu mày trầm tư, không biết đang nghĩ gì.

Vương Đông Sơ nói thêm:

- Nương nói nhiều như vậy, ý là trên đời này có nhiều thứ, không thể để một nhà độc chiếm. Giống như đậu hũ nhà ta, nhà khác làm được chỉ là chuyện sớm muộn. Chúng ta phải làm sao để đậu hũ nhà mình ngon nhất, danh tiếng lẫy lừng nhất. 

- Đến lúc đó mọi người muốn ăn đậu hũ, sẽ nhớ ngay đến đậu hũ kho tàu của nhà họ La ở trấn Hòa Bình. Nếu được như vậy, hai đứa nghĩ đậu hũ kho tàu nhà ta có lo ế hàng không?

La Lập Tân và La Lập Cường chưa kịp lên tiếng, bên cạnh đã vang lên tiếng thán phục, ngay sau đó là một tràng vỗ tay:

- Vị thím này nói chí phải!

Người vừa lên tiếng đã kéo La Lập Tân và La Lập Cường ra khỏi dòng suy nghĩ.

Vương Đông Sơ ngó sang, thì ra là một đạo sĩ ở sạp bên phải.

La Lập Tân có phần kinh ngạc: 

- Nương, bên này sao lại thành sạp coi bói rồi?

Vốn dĩ sạp bên phải nhà hắn cũng là một hàng ăn, nhưng mà buôn bán ế ẩm.

Vương Đông Sơ lắc đầu, hôm nay đến trễ, lại gặp chuyện này, cũng không để ý sạp bên cạnh đổi từ lúc nào. Nhưng người kia lại giải thích: 

- Tiệm của chủ quán trước làm ăn không được nên nghỉ, tôi mới thuê lại, kiếm chút bạc lẻ.

Ba mẹ con lúc này mới gật gù.

Đạo sĩ nhìn Vương Đông Sơ: 

- Lời thím nói thật chí lý, chỉ là tại hạ có chút không hiểu, 'độc chiếm' là ý gì?"

Vương Đông Sơ trả lời:

- Nói đơn giản là chỉ có một nhà được mua hoặc bán một mặt hàng nào đó.

Đạo sĩ gật đầu "ồ" một tiếng: 

- Vậy xin hỏi thẩm tử, nếu có kẻ độc chiếm thị trường thì phải làm sao?

- Chuyện này còn không đơn giản.

La Lập Cường chưa đợi Vương Đông Sơ trả lời đã chen vào: 

- Cho người khác cùng buôn bán là được rồi.

Đạo sĩ im lặng, cảm thấy thiếu niên này ngốc, mình cũng ngốc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc