Vương Đông Sơ lại liếc nhìn hai người:
- Cha các con dạy mẹ đấy.
Cô nói thêm:
- Trong khoảng thời gian ngắn, bọn họ cũng không bắt chước được, các con không cần quá lo lắng.
Ngày hôm sau, ba người Vương Đông Sơ vẫn đi đến thôn Đầu Kiều đợi xe bò như thường lệ.
Điều bất ngờ là, xe bò vẫn thường đợi bọn họ ở đầu cầu, hôm nay lại không thấy đâu.
Vương Đông Sơ nhíu mày.
La Lập Cường nhìn xung quanh:
- Lạ thật, chúng ta rõ ràng đã hẹn giờ này sẽ ở chỗ này, đã nhiều ngày như vậy, không lý nào Đỗ Lão Căn không thấy chúng ta.
La Lập Tân đặt gánh nặng xuống, thở hổn hển:
- Hôm nay nghỉ, Đỗ Lão Căn có nhiều khách, không chở chúng ta nữa à?
- Cho dù không chở chúng ta nữa, cũng phải báo cho chúng ta một tiếng chứ.
La Lập Cường bất mãn:
- Trước đó chúng ta đã nói với lão, trong một tháng này đều thuê xe bò của lão mà.
- Núi Tiên Nhân cách chúng ta xa như vậy, chúng ta lại mang nặng, nếu như muốn đi bộ, e là phải đến giữa trưa mới tới mất.
La Lập Tân nhìn em hai đang nóng giận, rồi nhìn về phía Vương Đông Sơ vẫn chưa lên tiếng:
- Nương, người nói chúng ta phải làm sao bây giờ?
Vương Đông Sơ nắm chặt tay, nhẹ giọng nói:
- Bây giờ cũng không dễ tìm xe bò khác, chúng ta đi trước, trên đường gặp xe bò thì đi nhờ.
Ba mẹ con Vương Đông Sơ cũng may mắn, đi được hai khắc đồng hồ thì gặp một chiếc xe bò muốn đi núi Tiên Nhân, chỉ là trên xe còn có hành khách phải đi nơi khác, phải đi vòng một chút.
Trên xe đã có sáu người, lại thêm ba mẹ con Vương Đông Sơ cùng hai cái sọt, vừa vặn kín cả xe.
Đến phiên chợ núi Tiên Nhân, bọn họ muộn hơn thường ngày nửa canh giờ. Họ vào đến sạp, vừa đặt đồ xuống, bà lão bán vằn thắn bên cạnh liền nói:
- Người kiếm được bạc rồi quả là khác biệt, muốn tới lúc nào thì tới. Đáng tiếc, việc buôn bán này, chính là chú trọng chữ "sớm".
Bà lão bán hoành thánh thấy nhà họ La làm ăn phát đạt, mấy ngày nay ghen ghét ra mặt, ngày nào cũng nói bóng nói gió.
Mấy ngày trước, người nhà họ La đều lười để ý đến bà ta. Hôm nay, sáng sớm La Lập Cường đã bị chuyện xe bò chọc tức, đến giờ vẫn chưa nguôi giận. Gã vừa đến lại nghe một tràng mỉa mai này, cơn tức lập tức bùng lên.
La Lập Cường mạnh mẽ đá vào một khúc củi khô trên sạp hàng, ngoài cười nhưng trong không cười.
- Bà cũng đã đến sớm rồi, nhưng chẳng thấy nhà bà làm ăn khá hơn đâu.
Bà lão giật nảy mình:
- Hay cho một tên nhóc láo toét. Cậu xem đậu hũ nhà cậu hôm nay có bán được không?
Vương Đông Sơ nhìn bà lão, lại nhìn vẻ mặt hả hê của những người bán hàng rong bên cạnh, cô cau mày.
Cô đi đến bên cạnh La Lập Tân, ghé sát tai y nói nhỏ vài câu, La Lập Tân ngẩn người, gật đầu rồi bước nhanh ra ngoài.
Vương Đông Sơ trầm giọng gọi:
- Con thứ, lại đây thu dọn đồ đạc, những kẻ không cần thiết thì không cần để ý.
La Lập Cường không thèm để ý tới bà lão bán hoành thánh nữa, gã cắm cúi nhóm lửa.
Vương Đông Sơ ngồi trên ghế, nhìn dòng người qua lại xung quanh.
Mấy ngày trước, trước sạp nhà mình luôn có không ít người vây quanh. Hôm nay cũng có, nhưng ít hơn mấy ngày trước rất nhiều, vẫn là những gương mặt quen thuộc kia.
Khi lòng Vương Đông Sơ suy đoán đủ điều, thì La Lập Tân mặt mày tái mét quay lại.
- Thật quá đáng!
Vương Đông Sơ ngẩng mắt nhìn La Lập Tân. La Lập Tân tức giận nói:
- Nương, nhà Đỗ Lão Căn thuê một sạp hàng ở phía đông bán đậu hũ kho tàu.
- Huynh nói cái gì cơ? - La Lập Cường kinh hãi kêu lên, gã đứng bật dậy.