Xuyên Thành Mẹ Chồng Yếu Đuối, Tôi Dẫn Cả Nhà Phất Lên

Chương 29: Đoán mệnh

Trước Sau

break

Người xung quanh vẫn luôn chú ý đến Vương Đông Sơ, nghe thấy cô đột nhiên nâng giá bán, ai nấy đều kinh sợ.

Ngay cả La Lập Tân và La Lập Cường cũng không ngờ tới. La Lập Tân lắp bắp: 

- Nương, sao đột nhiên nương lại nâng giá?

Trước đó y cũng chưa từng nghe cô nhắc đến chuyện bán thử hay bán chính thức.

Vương Đông Sơ khẽ cười:

- Chuyện làm ăn của chúng ta, cứ để cho những kẻ chịu tiêu tiền lo đi.

- Chậc chậc chậc... Có ít người ấy à, tâm địa đen tối lắm, dùng tiền một cân đậu hũ bán giá một miếng đậu hũ... Thật sự là làm bậy.

Ba mẹ con không cần nhìn cũng biết là bà lão ở quán hoành thánh cách vách đang nói móc.

La Lập Tân quay đầu lại, học giọng điệu của bà lão: 

- Chậc chậc chậc... Có vài người ấy à, miệng lắm lời, khó trách làm ăn càng ngày càng kém, người tới ăn hoành thánh càng ngày càng ít, may mà còn cái miệng lắm lời này.

Vương Đông Sơ suýt chút nữa cười phun.

La Lập Cường không chút khách khí cười phá lên:

- Chậc chậc chậc... Xem bà nói bậy kìa. Anh cả tôi thành thật như vậy thế mà lại thốt ra lời này, có thể thấy bà khiến người ta phiền lòng đến mức nào.

Người xung quanh thấy bà lão bán hoành thánh không trên cơ được ba mẹ con nhà họ La, những kẻ vốn định nói thêm vài câu cũng thu hồi tâm tư, thu hồi ánh mắt, an phận làm ăn của mình.

Vương Đông Sơ liếc nhìn bà lão kia, hừ lạnh một tiếng: 

- Bà đây buôn bán đàng hoàng, người khác sẵn lòng mua thì tôi sẵn lòng bán, bà quản tôi nâng giá hay không để làm gì? Ngày nào cũng rảnh rỗi lo chuyện bao đồng.

Bà lão ngốc nghếch không hiểu làm ăn, nếu bên cạnh nhà bà ta có một vụ làm ăn phát đạt, bà ta không nên ghen tị mà nên học theo kiếm chút "lộc lá" chứ nhỉ?

Đậu hũ nhà cô phối hợp với hoành thánh của bà ta, ăn ngon biết bao.

Kiếm tiền mà, mọi người cùng nhau kiếm không phải tốt hơn sao.

Bà ta thật nông cạn, Vương Đông Sơ quyết định sau khi về nhà sẽ nói chuyện với hai đứa con trai nhà mình, ngàn vạn lần đừng học theo ánh mắt thiển cận của bà lão cách vách đó.

Người bán hàng rong xung quanh đều tự buôn bán, đạo sĩ bên phải lại cười phá lên.

Ba mẹ con nhà này thật thú vị.

Bà lão thấy đạo sĩ cười nhạo mình, trừng mắt lên: 

- Đạo sĩ thúi, ngụy trang coi bói, bịa chuyện vài ba câu lừa gạt dân chúng nghèo khổ, người như ông nên bị sét đánh.

Vương Đông Sơ mới phát hiện bà lão này thật sự không có chút ánh mắt nhìn người nào, thế mà còn kéo thù hận về phía nhà bà ta nữa.

Đạo sĩ cười lạnh một tiếng, thanh âm lạnh lùng: 

- Lão đạo đoán mệnh cho người chưa bao giờ lấy tiền, lấy đâu ra mà lừa gạt chứ?

Nói xong hắn đứng lên đi vào quán hoành thánh, từ trên cao nhìn xuống bà lão.

Đạo sĩ rất cao, khi hơi cúi đầu nhìn bà lão, khí thế đè người.

Bà lão bán hoành thánh cho rằng đạo sĩ muốn động thủ đánh người, kinh hô: 

- Sao? Bị tôi nói trúng rồi? Muốn đánh người?

Nói xong bà ta lại gào thét: 

- Người đâu, đánh người rồi...

Ba mẹ con Vương Đông Sơ: "..."

Đạo sĩ đưa tay ngoáy ngoáy lỗ tai, thanh âm bình tĩnh lạ thường: 

- Bà có mặt mày tán loạn, hai má hóp lại không có thịt, tai mỏng như tờ giấy. Ôi chao, tướng mạo của bà cũng giống sự chanh chua của bà, cả đời bà sẽ nghèo khổ không nơi nương tựa. Coi như là ta bố thí cho bà một quẻ.

Đạo sĩ nói xong lại lắc lư về quầy hàng của mình, phủi phủi bụi trên người, ngồi trở lại ghế bành.

La Lập Cường vỗ tay khen hay: 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc