Xuyên Thành Mẹ Chồng Yếu Đuối, Tôi Dẫn Cả Nhà Phất Lên

Chương 17: Phúc chí

Trước Sau

break

Sau khi lên lửa, mùi gia vị nồng đậm từ nồi tỏa ra, khiến lão bá bán bồn hoa bên cạnh liên tiếp ngẩng đầu.

Cuối cùng, lão nhịn không kìm được mà hỏi: 

- Nhà mấy người bán gì vậy? Đậu hũ ư?

La Lập Cường lập tức tới gần lão bá bán bồn hoa, há miệng nói: 

- Lão bá ơi, đúng là chúng tôi bán đậu hũ. Nhưng đậu hũ nhà chúng tôi khác với đậu hũ bình thường, đậu hũ nhà chúng tôi là đậu hũ kho tàu, vừa thơm vừa cay, đậu hũ non mà không nát, ăn cực ngon. Lão bá, ngài muốn một miếng không?

Lão bá bán bồn hoa trầm ngâm một chút rồi hỏi: 

- Đậu hũ này bán thế nào?

La Lập Cường lập tức vươn một bàn tay: 

- Năm văn tiền một miếng.

- Nhà mấy người giựt tiền à? - Lão bá bán bồn hoa mở to hai mắt, giọng nói cũng lớn hơn mấy phần, khiến những người bán hàng rong xung quanh đều nhìn qua.

Lão bá bán bồn hoa nói như thể nhà Vương Đông Sơ giựt tiền thiên hạ: 

- Đậu hũ nhà mấy người làm bằng vàng sao? Một khối đậu hũ mà bán giá năm văn tiền?

La Lập Cường bất mãn: 

- Đậu hũ nhà chúng tôi nếu làm bằng vàng, năm mươi lượng tôi cũng không bán! Năm văn tiền mà còn muốn mua đậu hũ vàng, nằm mơ cũng không có ý chứ!

Lão bá bán bồn hoa nghĩ cũng phải, lão gật gù.

Lão chậm nửa nhịp mới nói tiếp: 

- Cậu nhìn chậu hoa nhà ta, cả chậu lẫn hoa, một chậu mới mười lăm văn, một khối đậu hũ lớn cỡ bàn tay mà các người lại bán năm văn, thế thì quá đắt rồi.

Ba mẹ con Vương Đông Sơ nhìn bồn hoa của lão bá, tổng cộng năm bồn.

Vương Đông Sơ và La Lập Tân trầm mặc không nói.

La Lập Cường không trầm mặc: 

- Lão bá, ngài đây nào gọi là bồn hoa, ngài đây chính là trực tiếp từ trong núi đào một lùm cỏ dại cắm vào chậu. Không nói bồn hoa này của ngài xấu, chỉ nói bồn hoa này mua về, sống hay không sống qua ba ngày còn chưa biết. Lại còn bảo mười lăm văn một chậu, cho ngài năm văn tiền là bởi vì cái chậu kia coi như đẹp mắt!

Lão bá bán bồn hoa trừng mắt: 

- Tiểu tử cậu biết cái gì chứ, bồn hoa của lão già ta chủ yếu là bốn chữ “thú vui thôn dã”!

Vương Đông Sơ nhìn đám bồn hoa của lão bá, cảm thấy cũng chỉ có bốn chữ "thú vui thôn dã" mới khen nổi.

Vương Đông Sơ nắm lấy lòng bàn tay trái, nơi đó đang hơi nóng lên.

Trong lòng cô dâng lên một cỗ kích động.

Kiếp trước trong lòng bàn tay trái của Vương Đông Sơ có một nốt ruồi son nhỏ, Vương Đông Sơ gọi nốt ruồi đỏ này là phúc chí.

Nếu gặp được người và sự việc quan trọng, nốt ruồi son này sẽ nóng lên.

Vương Đông Sơ dựa vào nốt ruồi đỏ này để tránh né rất nhiều nguy hiểm, cũng quen biết một số nhân vật ghê gớm, giúp Vương Đông Sơ thuận lợi trong sự nghiệp.

Sau khi xuyên qua, lòng bàn tay không còn nốt ruồi này, Vương Đông Sơ còn tưởng rằng nó biến mất, không ngờ nó chỉ ẩn đi.

Cô ấn ấn lòng bàn tay, ánh mắt đặt trên người lão bá đang đấu võ mồm với La Lập Cường.

Tóc lão bá hơi bạc, được buộc cẩn thận tỉ mỉ ở sau đầu. Lão mặc quần dài áo ngắn màu xám tro, đó là cách ăn mặc của dân thường.

Chỉ là giày của lão là giày đen mới tinh, gia đình thường dân thường không nỡ mang giày tốt như vậy đi bày sạp.

Ánh mắt Vương Đông Sơ lại rơi vào trên tay lão già, tay lão tuy già nua, nhưng không có vết chai dày.

Nếu là người hái hoa ngắt cỏ làm bồn hoa thì sẽ phải ngày ngày khiêng cuốc trên núi, tay tuyệt đối sẽ không "nuột nà" giống như tay của lão bá này.

Vương Đông Sơ nhướng mày, trong lòng buồn cười, có lẽ là lão gia nhà ai đi ra trải nghiệm cuộc sống?

Lão bá bán chậu hoa chú ý tới tầm mắt của Vương Đông Sơ: 

- Sao? Cô cũng cảm thấy chậu hoa này của ta xấu?

Vương Đông Sơ lắc đầu: 

- Đúng như vị... đại bá này nói, quả nhiên là một thú vui thôn dã.

Lão bá hừ một tiếng.

- Nhưng mà...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc