Xuyên Thành Mẹ Chồng Yếu Đuối, Tôi Dẫn Cả Nhà Phất Lên

Chương 18: Lão già bán hoa

Trước Sau

break

Lão bá bán chậu hoa dựng thẳng lông mày: 

- Nhưng cái gì?

Vương Đông Sơ cười nói: 

- Như chậu Thanh dương xỉ này, thanh dương xỉ ưa ẩm, trên bùn đất trong chậu lại rải thêm một lớp rêu xanh, há chẳng phải càng "dã" hơn sao? Lại thêm...

- Thêm cái gì nữa, cô mau nói!

Lão bá bán bồn hoa đột nhiên dạt dào hứng thú nhìn Vương Đông Sơ.

Vương Đông Sơ cười: 

- Muốn nói một cái 'hoang dã', đại bá ơi, chậu hoa của ngài không được. Trông nó quá mức "đoan chính", nhìn không giống hoa dại cỏ dại sinh trưởng tự do ở trong núi. Hay là đại bá đập vỡ chỉ chừa một góc của chậu cây đi?

Lão bá bỗng nhiên cười ha hả:

- Cô nói rất đúng, bồn hoa này của ta quả thật quá mức "đoan chính", ta cũng thấy nó không được tự nhiên. Hôm nay nghe cô nói chuyện, hơn hẳn đọc sách mười năm. Cô là người hiểu hoa.

Vương Đông Sơ cười lắc đầu: 

- Tôi chẳng qua chỉ là một thôn phụ sơn dã mà thôi, nào hiểu hoa? Chỉ là thân ở hương dã, đối với 'hoa dại' này đương nhiên tôi sẽ quen thuộc hơn chút ít.

Lão bá bán bồn hoa nói: 

- Ta nghe cô giải thích, thấy cô không giống đàn bà ở nông thôn đâu.

La Lập Cường lập tức nói: 

- Đương nhiên rồi, ông ngoại tôi là đồng sinh lão gia, mẹ tôi từ nhỏ theo ông ngoại tôi đọc sách mà.

- Ồ?

Lão bá kinh ngạc, cười nói: 

- Khó trách...

Vương Đông Sơ hận không thể bưng trán, đồng sinh lão gia chẳng qua chỉ là tôn xưng của người đọc sách ở nông thôn. Muốn xưng một tiếng lão gia thật sự, ít nhất cũng phải thi đậu tú tài cơ.

Vương Đông Sơ nhìn về phía lão bá bán cây: 

- Đứa nhỏ không hiểu chuyện, để ngài chê cười rồi.

- Không không, không chê cười không chê cười.

Lão đầu nhi bán chậu hoa khoát tay:

- Hôm nay nghe cô nói một buổi, khiến trong lòng lão già ta sáng tỏ.

Lão lại nói: 

- Ta ngửi thấy đậu hũ này của nhà cô thơm quá, thôi, cho ta hai miếng, làm vị khách đầu tiên của nhà cô đi.

Vương Đông Sơ lập tức bảo La Lập Tân cầm bát đũa, múc hai miếng đậu hũ cho lão, rồi nói cho lão bát đũa đều đã rửa sạch sẽ.

Vương Đông Sơ lại bồi thêm: 

- Nếu ngài là vị khách đầu tiên của nhà tôi, vậy miếng đậu hũ này, coi như là ưu đãi, năm văn tiền là đủ.

Lão già bán chậu hoa ngẩn người, vui vẻ lấy ra năm đồng tiền đưa cho La Lập Cường.

Sau khi nhận lấy bát, đầu tiên lão ngửi ngửi, sau đó mới chậm rãi bắt đầu ăn.

Vương Đông Sơ thấy động tác dùng bữa của lão, khóe môi cong lên.

La Lập Tân và La Lập Cường nhìn năm đồng tiền trong tay, vui vẻ không thôi.

Vương Đông Sơ chỉ cảm thấy hai đứa nhỏ này chưa trải sự đời: 

- Nhìn bộ dạng hai đứa chưa thấy qua việc đời, mới năm văn tiền đã cao hứng thành thế này, chờ nồi đậu hũ này bán hết, cầm một túi tiền đồng hai đứa sẽ vui tới mức đi không nổi mất à?

La Lập Tân cố nén kích động trong lòng xuống, y nói: 

- Dạ, nếu có thể bán hết là tốt rồi.

- Yên tâm đi, nhất định có thể bán hết, đậu hũ nhà mấy người quả thật không tệ.

Ba mẹ con quay đầu lại, thì ra lão bá bán bồn hoa đã ăn xong hai khối đậu hũ.

La Lập Cường vội vàng nhận lấy chén, nhếch miệng nói: 

- Lão bá thấy đậu hũ ăn ngon không, đậu hũ của tửu lâu Phú Quý trấn Hòa Bình cũng không ngon bằng đậu hũ mẹ tôi làm đâu.

- Đúng là ăn ngon, vừa cay vừa thơm, ăn hai miếng đậu hũ, dạ dày ấm áp.

Lão bá chỉ chỉ nồi sắt nhỏ của bọn họ: 

- Đậu hũ này của nhà mấy người năm văn tiền rất đáng giá!

Lão đầu nhi ném năm chậu cây của mình vào trong giỏ xách, chuẩn bị đi.

La Lập Cường trợn tròn mắt: "Lão bá, ngài không bán nữa à?"

- Không bán, bồn hoa này của ta xác thực không đủ hoang dã, chờ lão già ta về sửa sang lại.

Lão bá cười to vài tiếng, xách giỏ rời đi. Đi được vài bước, lão lại quay đầu: 

- Mấy người muốn làm ăn, vậy thì đi tới chỗ đông người kia kìa. Tìm người quản lý chợ, nộp năm mươi văn tiền thuê một sạp hàng, có thể bày đến khi pháp hội Tiên Nhân quan kết thúc.
 

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc