Xuyên Thành Mẹ Chồng Yếu Đuối, Tôi Dẫn Cả Nhà Phất Lên

Chương 16: Bày quán 

Trước Sau

break

Hai mươi lượng bạc trong rương hoàn toàn không cho cô cảm giác an toàn.

Cho nên, cô phải nghĩ cách kiếm tiền, cô có cả gia đình phải nuôi, không kiếm nhiều tiền không được.

Lúc mới xuyên không đến đây, Vương Đông Sơ suy nghĩ cả đêm.

Gia đình này có người thật thà, có người lười biếng, có người ngốc nghếch, nói thật, người như vậy, Vương Đông Sơ trước kia tuyệt đối không ưa.

Người cô dùng, nhất định phải có tài năng hơn người.

Nhưng hiện tại, ở nơi xa lạ này, ở nơi lấy gia tộc làm trọng lại đặc biệt hà khắc với nữ tử, ba người này không thể nghi ngờ là "đồng bọn" tốt nhất của cô.

Huống chi, bối phận của cô còn lớn, cô có thể lấy thân phận "mẫu thân" này để quản thúc bọn họ.

Nhưng hiện tại ba đứa con hờ này còn cần dạy dỗ thêm.

*

Đến ngày đi chợ, nhà họ La đã dậy từ sớm.

La Lập Tân đốt một cây đuốc nhỏ, soi sáng cả sân.

Đám củi lửa được đặt trong một cái sọt, phía trên có ba cái ghế nhỏ. Trong một cái sọt khác thì đựng bát đũa, lò đất nhỏ, một cái nồi sắt nhỏ, trong nồi sắt là đậu phụ đã nấu sẵn từ đêm qua.

Tất cả đã chuẩn bị thỏa đáng, ba mẹ con mới đi về phía thôn Đầu Kiều.

Thôn Đầu Kiều ở phía tây thôn La gia, theo đường cái đi hai dặm đường là tới, bởi vì vào thôn phải qua một cây cầu nên mới được gọi tên như vậy.

Lúc ba mẹ con đến, Đỗ Lão Căn đang ngồi trên càng xe bò.

Thấy ba người tới, lão nhảy xuống xe, giúp La Lập Tân bê cái sọt lên xe bò.

Ở đây, ai nấy đều gọi lão già đánh xe bò là Đỗ Lão Căn. Lão nói:

- Nhà mấy người nhiều đồ vật, người cũng đông, hôm qua tôia đã nói với Lập Cường, phải tăng giá lên tám văn tiền.

Một người ngồi xe bò đến trấn Chu Tiên mất hai văn tiền, hai cái sọt có thể xếp cùng một chỗ, tính là chiếm chỗ của một người, tổng cộng tám văn tiền.

Vương Đông Sơ không phản đối, ngược lại La Lập Tân có chút lo lắng, y nhỏ giọng nói với La Lập Cường: 

- Còn chưa bắt đầu chúng ta kiếm tiền đã tiêu nhiều như vậy, nếu đến lúc đó bán không được...

La Lập Cường trợn mắt nhìn đại ca mình: 

- Đại ca, dệ ăn qua không ít thứ ngon, đậu hũ nhà mình này, huynh tin đệ đi, tất nhiên sẽ không ế.

Vương Đông Sơ liếc nhìn La Lập Cường.

La Lập Cường cứng người, cười gượng hai tiếng.

Vương Đông Sơ dứt khoát tựa vào vai La Lập Tân, nhắm mắt dưỡng thần.

La Lập Tân nói với cô:

- Sáng mai nương đừng ra ngoài, để con và em hai đi là được. Cuối thu, trời lạnh, nhiễm phong hàn không tốt.

Vương Đông Sơ đáp:

- Ta biết con lo lắng cho ta, nhưng ta không yên tâm.

La Lập Tân thật thà, buôn bán không giỏi.

La Lập Cường tuy lanh lợi, sẽ không bị người ta lừa gạt, nhưng cô sợ thằng nhóc này cuốn tiền của cô bỏ chạy.

Cả hai đều không đáng tin cậy, làm sao mà cô không đi theo cho được.

Xe bò lắc lư trên đường cái, xe không có mui, gió thổi từng trận, quả thật rất lạnh.

Vương Đông Sơ nhìn trời, thầm nghĩ, mình phải kiếm tiền, mình muốn mua xe bò!

Thôn La gia cách trấn Chu Tiên không gần, đi xe bò cũng phải mất hơn một canh giờ.

Chờ đến khi bọn họ đến chợ dưới chân núi Tiên Nhân thì trời đã sáng rõ, đại khái là giờ Thìn.

Trên chợ đã có rất nhiều sạp hàng.

Có sạp bán các loại điểm tâm, có sạp bán đồ chơi trẻ con, có sạp bán nồi niêu xoong chảo, có sạp lại bán đồ sứ, có sạp còn bán cả bồn hoa.

Ba mẹ con Vương Đông Sơ dạo chợ một hồi lâu, cuối cùng mới tìm được một chỗ trống cách xa đường lên Tiên Nhân quan.

Vương Đông Sơ nói:

- Hôm nay chúng ta đến muộn, ngày mai phải đến sớm hơn.

La Lập Tân và La Lập Cường gật đầu không nói, lấy đồ ra chuẩn bị.

Vị trí này tuy hơi vắng vẻ, nhưng có một điểm tốt, chính là bên cạnh có một dòng suối nhỏ trong vắt, lấy nước rất tiện.

La Lập Cường nhóm lửa, bắt đầu nấu đậu hũ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc