Xuyên Thành Mẹ Chồng Yếu Đuối, Tôi Dẫn Cả Nhà Phất Lên

Chương 15: Dọn dẹp

Trước Sau

break

La Lập Cường nói thêm:

- Không nói tới những lão gia, lão thái thái giàu có kia, đám nô bộc lãnh tiền công cao cũng dư tiền bỏ ra năm văn mua ăn ấy chứ.

Gã từng lăn lộn trên trấn, nghe ngóng được nhiều. Đám nô bộc trong các gia đình phú quý huyện thành, một tháng bổng lộc đã xấp xỉ một trăm văn tiền.

Nghe nói nô bộc được chủ trọng dụng thì tiền công mỗi tháng của họ có thể lên tới một lượng bạc.

Hơn nữa, trong trấn và huyện có rất nhiều kẻ lắm tiền.

Ăn đậu hũ năm văn tiền, với bọn họ mà nói chỉ là bữa điểm tâm.

Vương Đông Sơ cười khẽ, cô nghĩ quả nhiên không sai.

Ba đứa con trai trong nhà, con cả khờ khạo, con thứ tinh ranh, con út ngốc nghếch.

Xem ra, chỉ có con thứ thích hợp làm buôn bán nhất.

Con cả làm người thành thật, mà quá mức thật thà thì e là không làm buôn bán được.

Vương Đông đánh nhịp: 

- Cứ làm theo lời con thứ đi, năm văn tiền một miếng, nếu như không được, chờ chúng ta đến chợ rồi lại điều chỉnh giá cũng không muộn. Con thứ, lát nữa con đi dò hỏi xem, có xe bò nhà ai đi tới núi Tiên Nhân hay không.

Vương Đông Sơ vừa dứt lời, La Lập Cường liền vung tay: 

- Chuyện này không cần hỏi con cũng biết, nhà đại bá của Cẩu Thặng ở thôn Đầu Kiều có xe bò, sau khi nông nhàn vẫn đánh xe bò đi về trấn Chu Tiên.

Lúc này người đi trấn Chu Tiên nhiều, đánh xe bò ít nhiều cũng kiếm được chút lộ phí.

La Lập Cường lại nói:

- Lát nữa con đến nhà đại bá của Cẩu Thặng nói một tiếng, bảo bác ấy giữ lại một chỗ cho con.

Vương Đông Sơ gật đầu, lại liếc nhìn La Lập Cường: 

- Nếu con muốn thành gia lập thất, con phải quyết tâm. Chuyện giang hồ sóng gió không nên làm nữa, bạn bè không cần thiết cũng nên ít lui tới thôi.

Cẩu Thặng mà La Lập Cường nhắc đến là người thôn Đầu Kiều bên cạnh. Cẩu Thặng cũng giống như cha gã, không phải hạng người đứng đắn, gã làm không ít chuyện bỉ ổi, ở thế hệ này của bọn họ, gã nổi danh "chó thấy cũng khinh".

La Lập Cường ngẩn người, khẽ ừ một tiếng.

Vương Đông Sơ nói tiếp:

- Mẹ sẽ dọn dẹp bát đũa, rồi lau chùi lò đất đỏ và nồi sắt nhỏ của chúng ta. Con cả, con hãy mài những hương liệu này thành bột. Còn con thứ, sau khi con đi thôn Đầu Kiều trở về thì hãy làm việc cùng anh con. Hương liệu mài thành bột, sau đó mẹ sẽ dựa theo tỉ lệ để phối chế, dù kẻ khác muốn học, tỉ lệ hoàn mỹ này cũng không dễ bắt chước như vậy.

Vương Đông Sơ lại nói: 

- Con thứ, xế chiều mai con đi trấn trên mua đậu hũ, trước hết mua ba mươi khối thử xem. Vào đêm trước mẹ sẽ nấu xong, chúng ta ngâm đậu hũ một đêm cho ngấm gia vị, đợi đến phiên chợ thì chúng ta chỉ cần đun nóng là được.

Trời sắp vào đông nên thời tiết lạnh lẽo, đậu hũ để trong nồi cũng không sợ hỏng.

Vương Đông Sơ dặn dò xong, mọi người bắt đầu làm việc của mình.

Thừa dịp trời tối chuẩn bị đồ đạc xong xuôi thì sẽ tiết kiệm được chút đèn dầu.

Nhà họ tuy nghèo, nhưng vật dụng cần thiết đều có. Những thứ này là do cha La sắm sửa khi còn sống.

Cha La biết nghề mộc, bàn ghế tủ giường trong nhà đều do ông tự tay làm, không bàn chuyện kiểu dáng mới lạ, đẹp mắt bao nhiêu, nhưng chỉ tính riêng độ chắc chắn thì có dùng mấy chục năm cũng không hư hỏng.

Hơn nữa, ông còn làm đồ gia dụng cho nhà mình, mấy năm nay đồ gia dụng trong nhà đều dùng gỗ tốt, những đồ gia dụng này cũng không hề hư hỏng.

La Lập Tân đọc sách không được nên cũng theo cha La học nghề mộc.

Nhưng y còn trẻ, bản lĩnh chưa học được bao nhiêu, cha La lại qua đời.

Sau khi ông mất, La Lập Tân thân là trưởng tử liền gánh vác trọng trách gia chủ, mỗi ngày cần mẫn làm ruộng, chỉ mong cả nhà no bụng.

Nếu có ai cần đánh tủ gì đó, La Lập Tân cũng sẽ đi làm thuê, dù sao trong nhà còn có một người đọc sách đang tiêu tiền.

Nguyên chủ là một người đàn bà cổ đại nhu nhược, chỉ mong người một nhà cơm no áo ấm là được.

Vương Đông Sơ thì không.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc