Xuyên Thành Mẹ Chồng Yếu Đuối, Tôi Dẫn Cả Nhà Phất Lên

Chương 14: Báo mộng 

Trước Sau

break

La Lập Tân: "..."

La Lập Cường: "..."

Phòng bếp im lặng hồi lâu, La Lập Tân và La Lập Cường anh nhìn em em nhìn anh hồi lâu, cuối cùng nhìn về phía người mẹ khí thế bức người của mình, trong lòng không hiểu sao có chút bất an.

La Lập Tân nuốt một ngụm nước bọt: 

- Nương, những thứ này thật sự là cha dạy người sao?

- Vậy chẳng lẽ ta nói láo à?

Vương Đông Sơ trừng mắt nhìn y:

- Nhìn ba đứa bây bất hiếu cỡ nào, để cho cha bây không dám an tâm đầu thai. Thật là tạo nghiệt, kiếp trước ta và ông ấy làm chuyện gì thất đức, mới sinh ra ba đứa con bất hiếu này...

Mắt thấy Vương Đông Sơ lại muốn mếu, hai người vội vàng dỗ dành: 

- Nương yêu, người đừng tức giận, người đừng tức giận. Con trai hiếu kính người, hiếu thuận người. Về sau người nói đông, con trai tuyệt đối không dám đi hướng tây.

La Lập Tân vội vàng gật đầu: 

- Lời em hai cũng chính là ý con.

Vương Đông Sơ ngừng mếu, cô nhìn bọn họ: 

- Đây là hai đứa nói đấy, nếu hai đứa dám nói mà không giữ lời, khi cha hai đứa đến báo mộng, ta sẽ bảo ông ấy dạy cho hai đứa một bài học.

Cha La là người tính tình nóng nảy, ba đứa con trong nhà không ai không bị ông đánh.

Nhất là con thứ La Lập Cường.

Lúc cha La còn sống, bởi vì e ngại ông nên La Lập Cường vẫn xuống ruộng làm việc. Chờ sau khi ông mất, trong nhà không ai sai khiến được gã nữa.

Vương Đông Sơ không khóc nữa, cô sửa sang lại tạp dề trên người:

- Đây là do hai đứa nói đấy.

Hai huynh đệ liên tục gật đầu.

Vương Đông Sơ mới hỏi: 

- Vậy hai đứa cảm thấy việc buôn bán đậu hũ này của chúng ta có thể làm được không?

- Được, được lắm.

La Lập Cường nói: 

- Đậu hũ của tửu lâu Phú Quý trên trấn cũng không ngon bằng đậu hũ nhà chúng ta.

Vương Đông Sơ nở nụ cười:

- Vẫn là con thứ nhà ta có mặt mũi, còn từng đi qua tửu lâu Phú Quý ăn cơm ấy kìa.

La Lập Cường lập tức rụt bả vai nhỏ giọng giải thích: 

- Không có không có, chỉ là con ngẫu nhiên có một lần cơ hội, ngẫu nhiên có một lần cơ hội thôi.

Vương Đông Sơ tỏ vẻ nhìn thấu không nói ra:

- Nói xem đậu hũ này của chúng ta định giá thế nào? Con cả, con nói trước xem?

La Lập Tân gãi gãi đầu: 

- Nương, chuyện buôn bán này con cũng không chuyên lắm.

- Vậy con cứ nói phần con nghĩ đi.

Vương Đông Sơ nói.

La Lập Tân nói:

- Đậu hũ chúng ta mua ở trên trấn, bình thường giá tám văn tiền một cân. Đậu hũ nhà chúng ta dùng nhiều dược liệu như vậy, hơn nữa ăn rất ngon, không bằng... hai mươi văn một cân đi ạ.

Nói đến nửa câu sau, thanh âm La Lập Tân có chút thấp:

- Có đắt quá không ạ?

La Lập Cường liếc mắt: 

- Theo đệ thì bán giá đó vẫn quá rẻ ấy chứ. Đệ đi tửu lâu Phú Quý ăn cơm, một đĩa đậu hũ còn chưa nặng tới một cân mà bọn họ đã bán giá hai mươi văn tiền rồi. Món đậu hũ đó còn không thơm ngon bằng đậu hũ nhà chúng ta đâu.

La Lập Cường nhìn mẹ mình: 

- Nương à, chúng ta không bán theo cân, mà bán một miếng giá năm văn tiền.

Vương Đông Sơ nhướn mày, khóe miệng hơi cong lên.

La Lập Tân đờ đẫn nhìn em trai:

- Em hai à, tám văn tiền đã mua được một cân đậu hũ rồi. Ai mà ngốc đến mức tốn năm văn tiền đi mua một miếng đậu hũ chứ?

Y cảm thấy chỉ có kẻ ngốc mới có thể tiêu tiền hoang phí như thế.

Đậu hũ dù có ngon đến đâu thì y cũng sẽ không chừng ấy tiền. Đối với y, miễn là đồ ăn có thể lấp đầy bụng là được.

- Đại ca à, huynh không nghe nương nói sao, nương muốn đi chợ dưới chân núi Tiên Nhân bày quầy bán hàng.

La Lập Cường giải thích từng tí một cho y: 

- Huynh nghĩ xem những người đi Tiên Nhân quan nghe Kinh là những người nào? Đó đều là gia đình phú quý, nô bộc thành đàn. Nhà nghèo khổ, sau khi nông nhàn thì họ cũng sẽ ra ngoài tìm việc làm, kiếm thêm chút bạc, ai lại rảnh rỗi đi Tiên Nhân quan nghe kinh chứ, mà nghe kinh còn mất hơn một tháng nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc