Xuyên Thành Dẫn Đường Trị Liệu Đỉnh Cấp, Mọi Người Phát Cuồng Vì Cô

Chương 9: Bề nổi

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

“Đã đỡ rồi ạ…” Ngu Chi ngoan ngoãn như một con thỏ nhà đã được thuần hóa: “Con cảm ơn mẹ đã quan tâm.”

Trước mắt cô vẫn phải sống dựa vào nhà họ Ngu, trước khi đủ lông đủ cánh, cô sẽ không ngu ngốc đến mức đối đầu với người nắm quyền trong nhà.

Tuy Ngu Cát và Lê Thư Dung là một cặp cha mẹ tồi tệ, nhưng ít nhất 500.000 tinh tệ tiền tiêu vặt hàng tháng vẫn được chuyển đúng hạn. Tiền cho không, tại sao cô lại không lấy chứ?

Trước đây, mỗi khi Lê Thư Dung nói chuyện với “Ngu Chi” đều bị đối phương cãi lại chẳng chút nể nang, khiến bà không khỏi âm thầm rơi lệ.

Nhưng lần này, Ngu Chi lại dịu dàng và hiểu chuyện hệt như Tiểu Ngã, khiến trái tim Lê Thư Dung chợt mềm đi.

Ngu Cát cũng dịu mặt lại, nhưng lời nói ra vẫn vô cùng cứng nhắc: “Con có thể khiến mẹ con bớt lo đi một chút là tốt rồi.”

Ông nhìn đứa con gái này chỗ nào cũng không thấy vừa mắt, ngoài tính cách và hành vi thật sự ngang ngược ra, còn vì cô thường xuyên làm Lê Thư Dung buồn lòng.

Mỗi lần Lê Thư Dung đau lòng rơi lệ vì Ngu Chi, lửa giận của Ngu Cát đối với cô lại tăng thêm một phần.

Ngu Diệu vội vàng giảng hòa: “Cha, mẹ, Chi Chi bây giờ đã hiểu chuyện rồi. Hôm nay con còn đi mua sắm một vài bộ quần áo phù hợp với em ấy nữa đấy.”

“Tốt… Tốt quá rồi.” Giọng Lê Thư Dung hơi run rẩy, bà khao khát biết bao rằng Ngu Chi cũng có thể thân thiết với bà, kính yêu bà như một người mẹ.

Đương nhiên, tình yêu của bà là có điều kiện. Thứ bà muốn chỉ là một Ngu Chi ăn mặc ngoan ngoãn, nghe lời hiểu chuyện như một cô búp bê tinh xảo của ngày hôm nay.

Lê Thư Dung có phần do dự đưa tay lên, muốn nắm lấy tay con gái, nhưng lại sợ Ngu Chi sẽ kháng cự.

Đúng lúc bà đang chần chừ, Ngu Chi lại chủ động đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Lê Thư Dung.

Ngón tay của Lê Thư Dung vô thức co lại, những vết chai sần và lớp da bong tróc trên tay Ngu Chi như đang nhắc nhở bà về cuộc sống trước kia của cô, đồng thời như một lời mỉa mai rằng bà là một người mẹ không làm tròn bổn phận.

Bà hèn nhát, không dám đối mặt với sự thật có thể chọc thủng lớp vỏ bọc tình mẹ giả tạo, hời hợt của mình.

Lê Thư Dung rút tay về một cách không tự nhiên: “Ăn cơm thôi.”

Ngu Chi tổn thương cụp mắt xuống, tự ti giấu tay ra sau lưng.

Ngu Diệu khó hiểu nhìn Lê Thư Dung, nhưng chỉ nhận lại ánh mắt lảng tránh, né tránh của bà.

Anh bước nhanh đến bên cạnh Ngu Chi, không chút ngần ngại nắm lấy tay cô, dẫn cô đến bàn ăn ngồi xuống.

Sự giáo dưỡng từ nhỏ khiến Ngu Diệu không thể trách cứ hành động của mẹ mình, chỉ đành cố gắng an ủi cô em gái đang bị tổn thương.

Ngu Ngã thong thả đi theo sau, khóe môi nhếch lên một nụ cười. Cô ta hiểu rõ Lê Thư Dung là người thế nào hơn Ngu Chi nhiều.

Lê Thư Dung giống như một đóa hoa kiều diễm được nuôi dưỡng cẩn thận trong nhà kính, không thể thấu hiểu được những trải nghiệm của đám cỏ dại ngoài kia, bà chỉ lo lắng liệu đối phương có làm vấy bẩn bùn đất lên người mình hay không.

Điều bà mong muốn là sự hòa hợp với chồng, sự gắn bó thân thiết với con cái — một thứ “vinh quang” đầy mỹ mãn, nhưng khi con cái xảy ra vấn đề, chúng liền trở thành vết nhơ mà bà không muốn dính vào.

Dĩ nhiên bà cũng không xấu xa, chỉ là quen dùng cách trốn tránh để giải quyết vấn đề mà thôi.

Nếu Ngu Chi muốn dùng cách lấy lòng Lê Thư Dung để đối phó với mình, vậy thì đúng là nó đã đi sai hoàn toàn rồi.

*

Bữa tối của năm người diễn ra tại bàn ăn ở phòng ăn phụ.

Nhà họ Ngu không có quy tắc “ăn không nói, ngủ không nói”, Lê Thư Dung dường như muốn xoa dịu bầu không khí ngượng ngùng ban nãy nên đã chủ động khơi chuyện.

“Hôm nay các con đã đi dạo những đâu rồi?” Bà hỏi Ngu Chi và Ngu Diệu: “Nếu không đủ tiền thì mẹ bù thêm cho các con.”

Ngu Chi lắc đầu: “Con đủ tiền mà, hôm nay đều là anh trai trả. Anh ấy mua cho con rất nhiều quần áo mới, còn có cả quang não nữa.”

“A Diệu chu đáo với em gái quá nhỉ? Vậy mẹ gửi cho con và A Diệu mỗi đứa một bao lì xì, để Tiểu Chi con cũng có thể mua thêm đồ.” Lê Thư Dung vội vàng nói, dường như làm vậy thì cảm giác áy náy sẽ vơi đi một chút.

Quang não của Ngu Chi rung lên, cô cúi đầu xem, Lê Thư Dung vậy mà chuyển thẳng 2.000.000 tinh tệ qua.

Chậc, sự áy náy của người giàu đúng là đáng tiền thật.

Nếu quy đổi theo vật giá, tinh tệ có sức mua tương đương với tiền tệ của thế kỷ 21 trước khi cô xuyên sách.

Tuy những thương hiệu xa xỉ như Mofi mà hôm nay Ngu Diệu dẫn cô đi xem, một chiếc áo khoác mùa đông đã có giá hơn mười nghìn, nhưng phí sinh hoạt mà nhà họ Ngu cho hàng tháng vẫn đủ để tiêu xài.

“Cảm ơn mẹ!” Ngu Chi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, thân thiết cảm ơn Lê Thư Dung.

Thấy Ngu Chi không còn oán hận nhìn mình như trước, Lê Thư Dung cảm thấy dễ chịu đôi chút, sự khó xử ban nãy cũng tan biến đi phần nào.

“Tiểu Chi, mẹ có một nơi thường đến để chăm sóc sắc đẹp, mẹ sẽ gửi cho con…” Lê Thư Dung nghĩ đến đâu nói đến đó: “Con có thể đến đó thường xuyên một chút.”

Bà không hề nghĩ đến “Ngu Chi” vốn đã tự ti và nhạy cảm sẽ cảm thấy thế nào khi nghe những lời này.

“Vâng ạ.” Ngu Chi thản nhiên đáp, lúc gắp thức ăn, chiếc quang não chưa khóa màn hình khẽ nghiêng về phía Ngu Ngã.

Ngón tay đang cầm đũa của Ngu Ngã vì dùng sức quá mà hơi trắng bệch, đương nhiên là cô ta đã thấy thông tin chuyển khoản hiển thị trên quang não của Ngu Chi.

Ngu Chi chỉ mới mềm mỏng một chút mà Lê Thư Dung đã chuyển thẳng cho nó nhiều tiền như vậy? Mà cô ta ngày nào cũng nói lời ngon tiếng ngọt dỗ dành Lê Thư Dung, cũng chẳng thấy Lê Thư Dung tiện tay chuyển cho mình những 2.000.000.

“Mẹ, mẹ đã gửi bao lì xì cho A Diệu và Tiểu Chi rồi, vậy còn con thì sao?” Ngu Ngã khoác tay Lê Thư Dung, cố ý làm nũng.

Ngày thường Lê Thư Dung rất thích dáng vẻ này của cô ta, thấy vậy thì dịu mày lại, định gửi cho cô con gái lớn một bao. Nhưng hình ảnh “Ngu Chi” suy sụp gào khóc trách móc bà thiên vị đột nhiên hiện lên trong đầu.

Động tác của Lê Thư Dung khựng lại. Bà sợ Ngu Chi vừa mới ngoan ngoãn lại biến về dáng vẻ cũ, mà Tiểu Ngã trước giờ luôn ngoan ngoãn, chắc chắn sẽ thông cảm cho bà.

“Hôm nay hiếm khi A Diệu dẫn Tiểu Chi ra ngoài mua sắm, mẹ mới bù thêm cho hai đứa nó một chút…” Lê Thư Dung tìm một lý do: “Tiểu Ngã, nếu con đi mua sắm thường xuyên quá, mẹ không thể chu cấp nổi đâu.”

Ban đầu bà chỉ định nói đùa một chút, nhưng Ngu Ngã vừa nghe xong thì sắc mặt lập tức cứng đờ, đến lời cũng không nói tiếp được.

Lần đầu nếm trải cảm giác bị đối xử khác biệt, trong lòng Ngu Ngã vừa tủi thân vừa bất an, sống mũi cay xè, nước mắt cũng lặng lẽ rơi xuống mặt bàn.

Lê Thư Dung lập tức luống cuống: “Tiểu Ngã, con đừng khóc mà…”

Ngu Cát cũng ho nhẹ một tiếng, an ủi: “Tiểu Ngã, mẹ con chỉ nói đùa thôi, con đừng coi là thật.”

Ngu Ngã không ngừng thút thít, ngắt quãng nói: “Mẹ, có phải… Con tiêu tiền nhiều quá không ạ?”

Lê Thư Dung nhìn cô con gái do chính tay mình nuôi lớn, yêu chiều như châu báu lại tủi thân như vậy, tim bà gần như tan nát, đâu còn bận tâm đến chuyện thiên vị hay không nữa.

Bà đau lòng ôm lấy Ngu Ngã, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô: “Sao có thể chứ? Là mẹ không đúng, đương nhiên cũng nên gửi cho Tiểu Ngã của chúng ta một bao lì xì chứ.”

Lê Thư Dung vừa dỗ dành, vừa ra hiệu bằng mắt với Ngu Cát.

Ngu Cát lập tức hiểu ý, chuyển 2.000.000 tinh tệ cho Ngu Ngã.

“Được rồi, được rồi, không buồn nữa nhé.” Lê Thư Dung dỗ dành: “Cha đã chuyển cho con rồi đó.”

Lúc này Ngu Ngã mới nín khóc mỉm cười: “Con không phải… Con còn tưởng mẹ không thích con nữa chứ…”

Trái tim Lê Thư Dung tan chảy: “Sao mẹ có thể không thích con được? Mẹ thương con nhất mà.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc