Chuyển ngữ: L’espoir
*
Ngu Chi ngồi bên cạnh thong thả ăn cơm, không bỏ lỡ ánh mắt đắc ý mà Ngu Ngã ném tới.
Xem ra Ngu Ngã cũng không định diễn vai chị tốt với cô nữa rồi chăng?
Màn khóc lóc này của cô ta đúng là đã gỡ lại một bàn, nhưng dùng tuyệt chiêu cho một chuyện cỏn con thế này, sau này phải làm sao đây? Chẳng lẽ cứ khóc suốt ngày, khóc cho bay hết phúc khí nhà họ Ngu à.
Trong lòng Ngu Diệu dâng lên một cảm giác kỳ quái.
Anh không giống Lê Thư Dung, bị Ngu Ngã khóc một trận là mụ mị đầu óc, ngược lại còn có chút không hiểu nổi màn khóc lóc vô cớ này của Ngu Ngã.
Chi Chi từ lúc về đến giờ cũng chỉ nhận được một bao lì xì này của mẹ. Trong khi đó, Tiểu Ngã từ nhỏ đến lớn đã nhận vô số bao lì xì, đi mua sắm cũng thường đi cùng mẹ, chi tiêu chẳng cần tự bỏ tiền.
Tại sao lại sinh lòng bất mãn vì chuyện này chứ?
Anh chỉ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng nghĩ mãi không ra, đành dùng đũa chung gắp thêm chút thức ăn cho Ngu Chi: “Ăn nhiều vào, em gầy quá rồi.”
Lúc này Ngu Ngã mới để ý đến chiếc quang não đời mới trên cổ tay Ngu Diệu, khó hiểu hỏi: “A Diệu, không phải anh nói dòng S19 không cải tiến nhiều nên không định đổi sao?”
“À, có sao?” Ngu Diệu khựng lại một chút, cười gượng: “Anh thấy mấy bản cập nhật lần này cũng khá thực dụng, vừa hay được hưởng ké ánh hào quang của Chi Chi, nên tiện thể đổi luôn.”
Thực dụng cái gì chứ? Rõ ràng trước đó anh còn chê bai đám nhân viên nghiên cứu phát triển của InNet toàn một lũ ăn hại mà.
Ngu Ngã thầm đảo mắt trong lòng, chắc Ngu Diệu vì Ngu Chi mà đã đi tìm sư phụ truyền thừa kỹ thuật cổ để học cách “lật mặt” rồi.
*
Ngày hôm sau.
Ngu Cát và Lê Thư Dung từ sáng sớm đã đáp phi hành khí phản trọng lực đến hành tinh Trần Hải.
“Chi Chi, hôm nay em định làm gì?” Ngu Diệu quan tâm hỏi.
Nếu em gái có nơi nào muốn đi, anh cũng có thể đi cùng.
Ngu Chi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hôm qua đi cả ngày rồi, hôm nay ở nhà nghỉ ngơi thôi ạ.”
“Cũng đúng.” Ngu Diệu gật đầu.
Ngu Chi đột nhiên sáng mắt lên, dường như đã có ý hay: “Anh hai, hay là trưa nay em nấu cơm nhé? Coi như là cảm ơn anh hôm qua đã đi mua sắm cùng em.”
Ngu Diệu ngạc nhiên nhìn cô: “Em tự tay nấu à?”
“Đúng vậy.” Ngu Chi đáp như thể đó là điều hiển nhiên: “Yên tâm đi, em đảm bảo không bị đau bụng đâu.”
Ngu Diệu bật cười: “Cơm em tự tay nấu, dù có đau bụng anh cũng ăn.”
Ngu Ngã ở phòng khách nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, bèn bước tới với vẻ mặt kinh ngạc: “Tiểu Chi, em định nấu cơm à?”
“Hay là cứ để chú Trần họ làm đi…” Cô ta ra vẻ lo lắng, nói thêm: “Chị không phải chê em nấu không ngon đâu, chủ yếu là sợ em không cẩn thận làm mình bị thương thôi.”
“Hơn nữa, nguyên liệu trong nhà cũng khá đắt đỏ, bây giờ nhiều người còn không mua nổi nguyên liệu tự nhiên, chúng ta đừng lãng phí thì hơn nhỉ?”
Trong và ngoài lời nói, cô ta đã chắc chắn rằng Ngu Chi hoàn toàn không biết nấu ăn, nhất định sẽ làm hỏng hết thức ăn.
Ngu Chi không đôi co, chỉ là đôi mắt hạnh vừa rồi còn lấp lánh bỗng chốc ảm đạm đi, hai tay vặn vào nhau, trông hơi ủ rũ: “Vậy… Vậy thôi ạ.”
Sao Ngu Chi không những không phản bác mà còn thuận theo lời cô ta đồng ý vậy?
“Chỉ là chút thức ăn thôi, lãng phí thì cứ lãng phí, Chi Chi em muốn làm thì cứ làm.” Ngu Diệu không muốn thấy Ngu Chi thất vọng: “Với lại anh cũng chưa bao giờ nấu cơm, anh cũng muốn thử!”
Ngu Ngã đã hiểu ra, có tên ngốc Ngu Diệu ở đây, Ngu Chi chỉ cần lấy lùi làm tiến là tự khắc có người thay nó đấu tranh anh dũng.
Cô ta cố nặn ra một nụ cười: “Cũng đúng, vậy em chờ ăn món ngon của hai người nhé.”
Có lẽ Ngu Chi hoàn toàn không ngờ rằng trong gia đình như thế này, việc xử lý nguyên liệu tự nhiên lại phức tạp và đa dạng đến vậy. Biết đâu nó còn tưởng rằng có mấy con robot nhà bếp cứng nhắc hỗ trợ, chỉ cần nó làm qua loa vài bước là xong.
Nhưng cô ta không thể để chú Trần và những người khác ở lại nhà bếp giúp đỡ được, phải để Ngu Chi bẽ mặt thì cô ta mới hả dạ.
Nghĩ đến đây, Ngu Ngã lại hăng hái hẳn lên, chủ động đến phòng người giúp việc cho chú Trần và mọi người nghỉ nửa ngày, bảo họ ra ngoài thư giãn.
Ngu Diệu vốn định nói hay là giữ lại một người để hướng dẫn, nhưng lại sợ làm tổn thương lòng tự trọng của Ngu Chi nên đành thôi.
*
Ngu Chi đúng là không có kinh nghiệm nấu ăn ở thời đại liên sao, nhưng trong ký ức của nguyên chủ có hình ảnh về quá trình nấu nướng trong bếp sau khi làm việc ở nhà hàng.
Ngoại trừ các dụng cụ như đồ dùng nhà bếp, bếp lò… Tiên tiến và tiện lợi hơn, thì cũng không khác biệt nhiều so với thế giới trước khi cô xuyên không.
Suy cho cùng, nguyên liệu thực phẩm cũng chỉ gồm các nhóm chính như rau củ, thịt, gia vị và ngũ cốc — cách chế biến tuy muôn hình vạn trạng nhưng vẫn không rời khỏi những nguyên tắc cơ bản.
Nói là làm, Ngu Chi và Ngu Diệu vào bếp, cô bắt đầu chọn nguyên liệu.
“Ba người thì làm ba món mặn một món canh là được.” Ngu Chi lẩm bẩm một mình: “Có cà chua, trứng gà, thịt heo mật ong…”
Cô lấy nguyên liệu mình ưng ý từ trong phòng lạnh ra, Ngu Diệu hào hứng nhận lấy rồi đặt lên bàn sơ chế.
“Chi Chi, anh làm gì đây?” Anh háo hức hỏi.
Tuy ban đầu anh đồng ý chỉ vì không muốn Ngu Chi thất vọng, nhưng khi cả hai cùng ở trong bếp, Ngu Diệu lại thật sự có chút mong chờ, đây là một “lĩnh vực mới lạ” mà anh chưa từng tiếp xúc.
“Ừm…” Ngu Chi suy nghĩ một lát: “Anh giúp em sơ chế nguyên liệu nhé. Trước tiên rửa sạch cà chua rồi chần qua nước sôi để lột vỏ, trứng thì đập ra rồi đánh đều lên… Giống như vầy nè…”
Tuy Ngu Diệu không biết làm gì cả, nhưng may mà anh rất nghe lời và học cũng nhanh, chẳng mấy chốc anh đã thành thạo dưới sự chỉ dẫn kiên nhẫn của Ngu Chi.
Anh ra sức đánh trứng, tò mò hỏi: “Chi Chi, sao em lại biết những thứ này vậy?”
Ngu Chi đang chần thịt ở đầu bên kia, cách nhau gần 10 mét, nói chuyện cũng phải lớn tiếng hơn một chút: “Trước đây em từng học được lúc làm thêm ở nhà hàng.”
Ngu Diệu vừa nghe vậy thì vội vàng đặt cây đánh trứng xuống, chạy vèo đến bên cạnh Ngu Chi: “Vậy có mệt lắm không? Nếu Chi Chi mệt thì không cần nấu cơm cho bọn anh đâu.”
Anh lo rằng Ngu Chi muốn lấy lòng họ nên mới đề nghị đích thân nấu ăn.
“Không mệt đâu ạ.” Hai tay Ngu Chi đều bận, cô thân mật dùng vai huých nhẹ Ngu Diệu, hờn dỗi nói: “Anh mau qua giúp em sơ chế đi!”
Ngu Diệu ngây ngất quay về chỗ cũ, vành tai hơi nóng lên, suýt nữa thì ném cả vỏ trứng vào bát trứng.
Em gái thế mà lại gần gũi với mình như vậy!
*
Hai người bận rộn trong bếp, còn Ngu Ngã ngồi ở phòng khách lại có chút lơ đãng.
Quang não của cô kêu một tiếng, là tin nhắn của Vệ Uyên, muốn hẹn cô ra ngoài ăn cơm.
Ngu Ngã mừng rỡ ngồi thẳng dậy, đang định nhận lời thì đột nhiên nghĩ đến điều gì đó.
Đầu ngón tay cô gõ nhẹ lên ghế sô pha da thật, như một con rắn độc đang ẩn mình trong rừng rậm chờ thời cơ.
Ngu Ngã trả lời Vệ Uyên: [Hôm nay Tiểu Chi đích thân xuống bếp, hay là A Uyên cũng qua ăn cùng đi?]
Vệ Uyên vốn định từ chối, nhưng lại nhớ đến dáng vẻ hoàn toàn thay đổi của Ngu Chi mà anh thấy hôm qua. Hơn nữa, ba mẹ Ngu Chi hình như cũng đã đến hành tinh khác, anh qua đó trông chừng Ngu Ngã và mọi người cũng tốt.
[Được.] Vệ Uyên trả lời.
Ngu Ngã nở một nụ cười đắc thắng, cô ta không nói cho Ngu Chi và Ngu Diệu biết chuyện Vệ Uyên sắp tới, mà tự mình lẳng lặng lên lầu trang điểm.
Nếu nói trước, có lẽ Ngu Chi sẽ không tự nấu nữa mà gọi đồ ăn ngoài về để cho qua chuyện.
Nghĩ đến việc lát nữa sẽ được gặp Vệ Uyên, lại còn có thể khiến ấn tượng của anh về Ngu Chi trở nên tệ hơn, cô ta không khỏi vui vẻ, vừa tỉ mỉ trang điểm vừa khe khẽ ngâm nga một bài hát.
Giữa tầng một và tầng hai có hệ thống cách âm và cách mùi, vì vậy Ngu Ngã không hề nhận ra mùi hương thơm nức, đủ sức khiến người ta thèm thuồng đang dần lan tỏa ở tầng dưới.