Chuyển ngữ: L’espoir
*
Khi Vệ Uyên đến nhà họ Ngu, Ngu Chi đã nấu cơm gần xong.
Anh vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm nồng đậm, mùi hương này không khác mấy so với mùi thức ăn trong nhà hàng cổ điển tốt nhất ở Sao Trung Ương - Sơn Tống Cư.
Vệ Uyên lộ vẻ mặt kinh ngạc, vô thức đi về phía nhà bếp.
Ngu Chi thật sự biết nấu ăn sao? Hơn nữa mùi vị nghe có vẻ rất ổn nữa?
Trong bếp vọng ra giọng nói trong trẻo đáng yêu của cô gái, dường như đang bảo Ngu Diệu nếm thử, sau đó là những lời khen đầy khoa trương và kinh ngạc của Ngu Diệu.
Cô gái được khen đến mức hơi ngượng ngùng, lại giục Ngu Diệu đi xới cơm, trông hai người phối hợp vô cùng ăn ý.
Ngu Diệu đang bưng ba bát cơm đi ra, bỗng trông thấy Vệ Uyên đang lặng lẽ đứng ngoài cửa.
“Anh Vệ Uyên?” Anh giật mình vì bóng người đột nhiên xuất hiện, mãi đến khi nhận ra là Vệ Uyên mới vừa mừng vừa sợ cất tiếng chào: “Anh đến tìm Tiểu Ngã ạ?”
Vệ Uyên hơi khó hiểu, chẳng lẽ Ngu Ngã không nói với cậu ta là mình sẽ đến sao?
“Tiểu Ngã nói với anh là trưa nay hai người nấu cơm, kêu anh qua ăn cùng.” Vệ Uyên thành thật đáp.
Ngu Diệu sững người một lúc rồi vội nói: “… À! Đúng rồi, vậy em đi lấy thêm cho anh một bát cơm!”
Anh vội vàng đi đến phòng khách phụ đặt mấy bát cơm trong tay xuống, rồi lại xoay người vào bếp bận rộn.
Lúc này Vệ Uyên đã chắc chắn, Ngu Ngã quả thật không báo cho Ngu Diệu biết chuyện anh sẽ tới. Anh nghĩ ngợi một lát, bước vào ho khẽ một tiếng rồi nói: “Nếu không có nhiều thức ăn thì không cần phiền phức đâu, anh ra ngoài ăn là được.”
Ngu Chi dừng động tác trong tay, kêu “hả” một tiếng khe khẽ như mèo con, sau đó mới hơi luống cuống lên tiếng chào: “Chào anh Vệ Uyên… Không phiền đâu anh.”
“Đúng vậy, cơm đủ mà, trùng hợp là tụi em còn chuẩn bị dư ra một ít đồ ăn.” Ngu Diệu cũng vội nói.
Lúc đó Ngu Chi thấy có mấy món mình đều muốn ăn nên dứt khoát chọn ra chuẩn bị hết, phần dư thì cho vào hộp giữ tươi để tối làm, bây giờ có thể đem ra nấu chung luôn.
Vệ Uyên khẽ gật đầu: “Được, có cần anh giúp gì không?”
Anh xắn tay áo sơ mi lên hai vòng, để lộ những đường gân nổi trên mu bàn tay trông như những đường vân mạch đầy sức sống và mang tính xâm lược, men theo cánh tay rồi biến mất vào trong tay áo.
Ngu Diệu đang định nói không cần, nhưng Ngu Chi đã nhanh hơn một bước, trực tiếp chỉ huy: “Anh Vệ Uyên, anh giúp em lấy rau và thịt băm trong hộp giữ tươi ra đây nhé.”
“Được.” Vệ Uyên đáp, đảo mắt một vòng tìm vị trí của hộp giữ tươi.
Anh lấy đồ ra theo yêu cầu của Ngu Chi, nhìn cô thành thạo trộn, thêm dầu, nấu nướng. Gương mặt cô toát lên vẻ tập trung và dịu dàng hoàn toàn khác với thường ngày. Thỉnh thoảng, cô còn tự nhiên bảo Vệ Uyên đưa đồ cho mình, hoặc nhờ anh phụ một tay.
Có thêm một người phụ giúp, món ăn mới được làm rất nhanh. Ngu Chi bận rộn một hồi, thoải mái vươn vai một cái.
Cô không để ý Vệ Uyên vẫn luôn đứng rất gần xem mình nấu ăn, mu bàn tay vô tình lướt qua lồng ngực vạm vỡ săn chắc của anh, thậm chí còn có thể cảm nhận được những đường nét cơ bắp rõ rệt cùng nhiệt độ cơ thể nóng bỏng đến lớp lông tơ.
Ngu Chi giật mình rụt tay lại, quay đầu nhìn sang, đôi mắt tròn xoe như mắt thỏ, giọng nói cũng trở nên lắp bắp: “Anh… anh Vệ Uyên…”
Vệ Uyên cũng hơi sững sờ, nơi bị cô lướt qua đột nhiên truyền đến một cảm giác ngứa ngáy. Anh ho khan một tiếng để che giấu, áy náy nói: “Xin lỗi, là do anh đứng gần quá.”
Anh lịch sự lùi lại hai bước, giải thích thêm: “Vừa rồi xem em nấu ăn, anh có chút tò mò.”
Ngu Chi chấp nhận lời giải thích của anh, vẻ ngượng ngùng trên mặt tan đi, chủ động đề nghị: “Nếu anh Vệ Uyên hứng thú, em có thể gửi công thức cho anh.”
“Không cần đâu…” Vệ Uyên nói, rồi ngay lập tức nhận ra lời từ chối thẳng thừng như vậy có thể khiến cô gái mất mặt, bèn nói thêm: “Bình thường anh không có nhiều thời gian nấu nướng.”
Ngu Chi tỏ vẻ thấu hiểu gật đầu, dường như vừa rồi cô cũng chỉ thuận miệng nhắc đến.
Thức ăn đều được Ngu Diệu bưng lên bàn, có canh trứng cà chua, thịt heo xào cay ngọt, bánh trôi nhân thịt hấp, rau củ hầm nước dùng, sườn cá lăng sốt tiêu tê. Màu sắc và cách bày trí đều vô cùng đẹp mắt, Ngu Diệu không nhịn được bèn mở quang não ra chụp một tấm ảnh.
Anh khoe khoang đăng lên trang cá nhân: [Bữa cơm nấu cùng Chi Chi. /Hình ảnh]
Bên dưới nhanh chóng có người bình luận, giọng điệu đầy ngưỡng mộ, khiến Ngu Diệu vô cùng đắc ý.
Cũng có những người biết chút ít về tình hình nhà họ Ngu, tò mò hoặc dò xét mà nhắn tin riêng hỏi anh về mối quan hệ hiện tại với Ngu Chi.
Ngu Diệu hừ lạnh một tiếng, anh biết những người này có ý gì, chẳng qua là họ vẫn còn thành kiến với Chi Chi. Anh công khai bình luận dưới bài đăng đó một câu “Chi Chi là em gái ruột của tôi”, sau đó anh tắt quang não.
*
Tầng hai.
Ngu Ngã đoán chừng Vệ Uyên sắp đến đây rồi, “món ăn bóng đêm” của Ngu Chi có lẽ cũng đã hết thuốc chữa, lúc này mới không nhanh không chậm đứng dậy xuống lầu.
Vừa xuống đến tầng một, cô ta đã ngửi thấy mùi thơm nồng nàn. Buổi sáng Ngu Ngã ăn rất ít, lúc này bụng lại réo lên hai tiếng “ùng ục”, như thể muốn nói cho cô ta biết mùi vị này ngon đến nhường nào.
Bước chân của cô cứng đờ, sự tự tin bày mưu tính kế trong lòng bàn tay bỗng chốc sụp đổ như khối xếp hình đang lắp dở, chỉ còn lại sự hoang mang vì kế hoạch bị phá vỡ.
Từ phòng khách phụ còn vọng đến giọng nói của Vệ Uyên, sao anh lại đến đây sớm như vậy? Đến rồi sao không nhắn tin cho mình?
Đầu óc Ngu Ngã rối như tơ vò, quên cả mình đang ở đâu, định làm gì, lồng ngực thì thắt lại từng cơn.
Cô ta thậm chí không biết mình đã đi đến bàn ăn bằng cách nào, nhưng khi nhìn thấy những món ăn thịnh soạn đủ cả sắc hương vị trên bàn, Ngu Ngã nhận ra sắc mặt của mình lúc này chắc chắn rất khó coi.
Quả nhiên, đập vào mắt là ánh nhìn có phần lo lắng của Vệ Uyên: “Tiểu Ngã, em không khỏe à?”
“Không thể để Vệ Uyên ở lại đây ăn cơm được!” Ý nghĩ này vụt qua trong đầu Ngu Ngã.
Ngu Diệu bên cạnh cũng quan tâm hỏi: “Tiểu Ngã, em sao vậy? Hay là…”
Ngu Ngã hoàn hồn, thuận thế làm tới: “Em… Em hơi khó chịu, không muốn ăn… A Uyên, anh có thể đi cùng em lên lầu không?”
“Ừm.” Vệ Uyên tiến lên đỡ lấy cô: “Anh đỡ em lên đó.”
“Tiểu Ngã, hay là để robot y tế đến kiểm tra xem sao?” Ngu Diệu thấy sắc mặt cô ta tệ quá, lại nói: “Nếu không muốn ăn thì để anh lấy thuốc dinh dưỡng cho em nhé?”
Ngu Ngã yếu ớt nói: “Không sao đâu, không cần đâu… Em nghỉ ngơi một lát là khỏe thôi.”
“Vậy được rồi.” Ngu Diệu có chút tiếc nuối, anh và Chi Chi đã nấu những món ngon như vậy mà Tiểu Ngã lại không có lộc ăn. May mà có anh Vệ Uyên đến, nếu không chỉ hai người họ chắc chắn là không ăn hết.
Nghĩ đến đây, anh lại lên tiếng: “Vậy anh Vệ Uyên, bọn em đợi anh xuống ăn cùng nhé.”
Sắc mặt vốn đã khó coi của Ngu Ngã lại càng sa sầm thêm mấy phần. Thằng ngốc này, đúng là uổng công lớn lên cùng mình bao nhiêu năm!
Cô ta không có lý do gì để không cho Vệ Uyên xuống ăn cơm, chỉ có thể thầm cầu nguyện trong lòng rằng Vệ Uyên sẽ từ chối. Vì thế, cô ta càng nghiêng người về phía Vệ Uyên hơn, giả vờ vô cùng yếu ớt.
“Được.” Vệ Uyên không hề có ý định từ chối: “Mà anh phải đưa Tiểu Ngã lên phòng trước đã.”
“…”