Chuyển ngữ: L’espoir
*
Lúc Ngu Chi về đến nhà, Ngu Ngã đang ngồi ăn trái cây ở phòng khách phụ gần cửa, dường như đang đợi cô và Ngu Diệu trở về.
“Tiểu Chi, hai người về rồi à. A Diệu đâu?” Ngu Ngã vẫn giữ thái độ như mọi khi, có chút thắc mắc hỏi.
Ở đây không có người ngoài, nhà họ Ngu cũng không có camera giám sát, Ngu Chi lười phải diễn trò tình chị em thắm thiết với cô ta. Cô coi như đi lướt qua một luồng không khí, chẳng thèm liếc nhìn mà đi thẳng lên lầu.
Những món đồ mua hôm nay đã được người giúp việc nhận và xếp gọn gàng trong phòng cô.
Nhưng bởi vì trước đây nguyên thân không cho phép người hầu hoặc robot gia dụng đến giúp cô dọn dẹp phòng, cho nên bây giờ nhìn qua càng thêm chật chội và lộn xộn.
Vì nguyên thân có ý thức về không gian riêng tư rất mạnh, thói quen lâu dài dẫn đến không thích ứng với việc người hầu vào dọn dẹp, nhưng Ngu Chi thì chẳng có gì là không quen cả.
Cô dứt khoát gọi một người giúp việc nữ đến, bảo cô ấy gói hết quần áo treo trong phòng thay đồ vứt đi, những quần áo này không thực dụng đến mức không thể quyên góp được.
Ngu Chi tìm một chiếc hộp đựng đồ lớn, gom hết những vật dụng cá nhân thuộc về nguyên thân đang nằm trên ghế dài cho vào trong. Những món đồ đó gồm các món thủ công nhỏ do nguyên thân sưu tầm, đồ trang trí mang ý nghĩa kỷ niệm, và chiếc chăn nhỏ đã từng đồng hành cùng cô ấy từ thuở ấu thơ…
Những ký ức từng thuộc về “Ngu Chi” sẽ được niêm phong, cất giữ cẩn thận, nhưng con đường sau này sẽ do Ngu Chi tới thế cô ấy.
*
Dưới lầu.
Ngu Diệu vừa bước vào cửa, Ngu Ngã đã lập tức ra đón.
Sắc mặt cô ta có chút bất an: “A Diệu, có phải Tiểu Chi lại không vui không? Vừa rồi em gọi mà em ấy chẳng thèm để ý đến em.”
“Hả?” Ngu Diệu ngơ ngác: “Hôm nay Chi Chi vui lắm mà, để anh đi xem em ấy thế nào.”
Lẽ nào là do mình bảo Chi Chi về trước nên em ấy không vui sao?
Nụ cười của Ngu Ngã cứng đờ trên mặt, cô ta nói câu này đâu phải để Ngu Diệu đi quan tâm Ngu Chi đâu!
Nếu là trước đây, Ngu Diệu chắc chắn sẽ không vui khi Ngu Chi lại cáu kỉnh, nhưng bây giờ nhìn gương mặt đầy lo lắng của anh, làm gì còn chút gì là không vui với Ngu Chi nữa!
Hơn nữa, Ngu Diệu vừa gọi là “Chi Chi” ư? Ngu Diệu chưa bao giờ gọi cô ta là Ngã Ngã cả.
Dưới lồng ngực Ngu Ngã, một làn sương đen của sự ghen tị và không cam lòng dường như đang cuộn trào. Cô ta không hiểu tại sao thái độ của Ngu Diệu đối với Ngu Chi lại có thể đột ngột thay đổi 180 độ như vậy.
Cô ta đã vất vả gây dựng suốt bao năm nay, dốc hết tâm tư để duy trì hình tượng hoàn hảo nhất mới có được thành quả như hiện tại, nhưng Ngu Chi dựa vào đâu mà chỉ vì số phận tốt đẹp đã có thể dễ dàng cướp đi những thứ thuộc về cô ta?
Dù trong lòng đã trăm mối ngổn ngang, móng tay vô thức bấm sâu vào da thịt, nhưng trên mặt Ngu Ngã vẫn tỏ ra thấu tình đạt lý: “Chắc là em ấy mệt thôi. A Diệu, anh đừng đến làm phiền em ấy vội, con gái về đến nhà đều muốn nghỉ ngơi một chút đó.”
Ngu Diệu cũng không nghĩ nhiều, cho rằng đúng như lời Ngu Ngã nói, có lẽ Chi Chi muốn được yên tĩnh một mình.
“Lát nữa cha mẹ mới về, hay anh ăn chút trái cây trước đi?” Ngu Ngã cười nói: “Mấy loại này đều là A Uyên cố ý mang từ sao Bạch Cực về đấy.”
Trên bàn là đĩa trái cây đã được cắt sẵn, màu sắc rực rỡ, chủng loại đa dạng, được xếp thành một hình dạng tinh xảo.
Ngu Diệu quả thật cũng đói rồi, lại nghe nói là của anh Vệ Uyên mang đến nên anh không thể chờ đợi mà cầm lấy chiếc nĩa nhỏ, bắt đầu thưởng thức.
“Chi Chi ăn chưa?” Anh bỏ một miếng dưa mật Tây Linh đặc sản của sao Bạch Cực vào miệng, thuận miệng hỏi.
Ngu Ngã lắc đầu: “Em ấy lên lầu luôn rồi, em cũng chưa kịp hỏi.”
Ngu Diệu tính tình vô tư cũng không cảm thấy có vấn đề gì, chỉ gọi quản gia Trương đến: “Chú Trương, chú cắt thêm ít trái cây mang lên cho Chi Chi đi ạ.”
Đây là lần đầu tiên quản gia Trương nhận được mệnh lệnh như vậy từ Ngu Diệu, không giấu được vẻ kinh ngạc, sau đó lại có chút vui mừng: “Vâng, thưa cậu chủ.”
Trước đây mối quan hệ giữa cô chủ Chi và cậu chủ không tốt, quản gia Trương cũng lo lắng, sốt ruột theo.
Gia tộc họ Trương của ông đã phục vụ cho nhà họ Ngu từ nhiều đời, ông thậm chí còn từng bế “Ngu Chi” lúc nhỏ như một cục bột, tự nhiên là hy vọng cô chủ Chi có thể nhanh chóng hòa nhập với gia đình.
Bây giờ thấy cả cô chủ Chi lẫn cậu chủ đều có sự thay đổi rõ rệt, quản gia Trương cũng cảm thấy vô cùng an ủi.
Thế nhưng Ngu Ngã ngồi bên cạnh lại chỉ cảm thấy mất hứng, thậm chí nhìn đĩa trái cây mà Vệ Uyên đặc biệt mang đến cũng không còn tâm trạng ăn.
Ngu Diệu hoàn toàn không nhận ra cảm xúc của cô ta, cười nhướng mày hỏi: “Hôm nay anh Vệ Uyên đặc biệt đến thăm em à?”
Kể từ khi Trí não Trung ương xác định Ngu Ngã là Người Chữa Lành phù hợp nhất với Vệ Uyên vào năm ngoái, hai người đã bắt đầu tiếp xúc với nhau.
Trong tình hình bình thường, đợi Ngu Ngã tốt nghiệp Học viện Quân sự Trung ương sẽ trực tiếp kết hôn với Vệ Uyên luôn. Đương nhiên, với tư cách là một Người Chữa Lành cấp S, Trí não Trung ương sẽ tiếp tục tìm đối tượng phù hợp cho cô, nhưng có kết hôn hay không, hay chỉ đơn thuần tiến hành trị liệu, thì còn tùy thuộc vào nguyện vọng cá nhân của Ngu Ngã.
Nghe Ngu Diệu hỏi, sắc mặt Ngu Ngã mới khá hơn một chút, cô ta gật đầu, ánh lên vẻ duyên dáng thẹn thùng của thiếu nữ mới biết yêu: “Ừm, A Uyên nói thời gian tới sẽ ở lại sao Trung Ương, nên anh ấy cũng có thể đến thăm em nhiều hơn.”
“Phải nhỉ, lần này chiến thắng vang dội trong trận chiến chống tộc Trùng ở vùng T23, anh Vệ Uyên cũng nên nghỉ ngơi một thời gian rồi.” Ngu Diệu tỏ vẻ đã hiểu.
*
Chẳng mấy chốc, Ngu Cát và và Lê Thư Dung cũng trở về với vẻ mặt đầy tự hào như vừa giành được thắng lợi lớn.
Ngu Cát hiếm khi có tâm trạng tốt như vậy, cười nói với Ngu Diệu và Ngu Ngã: “Ngày mai cha và mẹ các con sẽ đi công tác ở sao Trần Hải, chắc phải ở đó vài ngày mới về, các con tự chăm sóc bản thân cho tốt nhé.”
Ngu Ngã có lẽ đã đoán ra chuyện gì, cũng vui vẻ nói: “Cha ơi, hợp đồng đã được chốt rồi ạ?”
Ngu Cát vui vẻ muốn khoe khoang trước mặt con gái: “Không chỉ vậy. Hợp đồng với nhà họ Thịnh đã bàn xong từ lâu rồi, bây giờ Hội đồng Liên bang đã thông qua đề án cải tạo của chúng ta, hơn nữa còn phê duyệt một khoản vốn lớn, cho chúng ta vay để phát triển mà không chiếm cổ phần.”
Suốt nửa năm qua, Ngu Cát vẫn đang thúc đẩy việc hợp tác với nhà họ Thịnh để cùng phát triển sao Trần Hải. Nhưng do nhà họ Thịnh thuộc về Đế quốc, mà họ không chỉ muốn biến Trần Hải thành một hành tinh du lịch, mà còn dự định khai thác một loại khoáng sản hiếm có trên hành tinh này.
Nội bộ Liên bang không muốn để hai nhà Ngu - Thịnh một mình hưởng lợi đầy ắp, nên luôn tìm cách chen vào để chia phần. Ngu Cát thì không quá cứng rắn trong việc từ chối, nhưng nhà họ Thịnh — vốn cũng nắm giữ 50% cổ phần — lại kiên quyết không đồng ý.
Vốn dĩ Ngu Cát đã nghĩ rằng dự án này sắp đổ bể, nào ngờ tình thế xoay chuyển, đột nhiên tìm thấy lối ra.
“Tuyệt quá!” Ngu Ngã tỏ vẻ ngưỡng mộ: “Chúc mừng cha mẹ! Sau này nhất định sẽ càng thuận lợi hơn nữa!”
Ngu Cát cười lớn: “Cũng là nhờ Tiểu Ngã cả, cha đoán là đám người trong hội đồng thấy Vệ Uyên coi trọng con như vậy nên mới nhượng bộ.”
Lê Thư Dung cũng nhìn con gái bằng ánh mắt dịu dàng.
Cả hai hoàn toàn quên mất rằng họ còn có một cô con gái tên Ngu Chi.
Mãi cho đến khi Ngu Chi xuống lầu ăn cơm, Ngu Cát và Lê Thư Dung mới buộc phải “nhớ” ra trong nhà còn có một người nữa.
Nhìn thấy Ngu Chi, niềm vui còn chưa tan trên mặt Ngu Cát liền khựng lại, ánh mắt lơ đãng lướt qua cô: “Hôm nay con cũng bình thường hơn một chút rồi đấy.”
Lê Thư Dung dù sao cũng còn nhớ đến chuyện cô bị dị ứng tối qua, có chút xa cách mở lời: “Tiểu… Tiểu Chi, con khỏe hơn chút nào chưa?”