Chuyển ngữ: L’espoir
*
Hôi Hôi lộ ra một nụ cười thật tươi: “Quang não dòng S19 được trang bị hệ thống Vạn Đại mới nhất, tốc độ vận hành cũng như tốc độ Roaming trên StarNet gấp đôi dòng S18… Có nhiều trải nghiệm tương tác hơn… Trải nghiệm 3D chìm đắm được nâng cao 60%…”
Ngu Chi nghe mà như lọt vào trong sương mù, cô còn chưa dùng rành cái quang não kiểu cũ rích mà nguyên chủ đang có nữa là.
Nhưng dù sao chỉ cần biết loại mới này tốt hơn là được rồi.
Đợi Hôi Hôi giới thiệu xong, Ngu Diệu cẩn thận quan sát vẻ mặt của Ngu Chi, thấy cô chỉ hơi ngơ ngác chứ không hề có chút bài xích nào, anh mới yên lòng.
“Chúng tôi mua hai cái.” Ngu Diệu nói: “Em ấy một cái, tôi một cái.”
Đôi mắt của Hôi Hôi biến thành dấu ngã vui vẻ: “Vâng ạ! Mời quý khách chọn màu sắc mình yêu thích.”
Trên màn hình hiển thị xuất hiện hàng chục màu sắc khác nhau, cuối cùng còn có một tùy chọn tự thiết lập.
Ngu Diệu dứt khoát chọn màu xám bạc cổ điển, còn Ngu Chi thì chọn màu trắng bạc một cách chuẩn mực.
Sau khi thanh toán, Hôi Hôi nhanh chóng mang quang não mà họ đã mua tới.
“Đổi ở đây luôn đi…” Ngu Diệu mở hộp quang não ra: “Chuyển dữ liệu sẽ nhanh hơn một chút.”
Anh làm mẫu trước, tháo quang não cũ trên tay đặt vào cổng cảm ứng trên người Hôi Hôi, sau đó đặt chiếc S19 mới mua vào đầu còn lại.
Gương mặt của Hôi Hôi biến thành thanh tiến trình truyền dữ liệu, chỉ mất khoảng ba mươi giây là đã chuyển xong.
Ngu Chi cũng bắt chước anh, tháo chiếc quang não cổ lỗ sĩ trên cổ tay xuống, đặt vào cổng cảm ứng.
“Tít… Mẫu mã không tương thích.” Hôi Hôi nói đầy áy náy: “Đã kiểm tra, đây là sản phẩm thế hệ thứ ba, xin hãy sử dụng giao diện tích hợp.”
Ngu Diệu vội vàng cầm chiếc quang não thế hệ thứ ba lên: “Ôi chà, anh không để ý kiểu máy. Không sao, cắm vào đây là được rồi.”
Anh đang định chuyển sang cổng giao tiếp dạng cắm thì quang não trong tay bất ngờ bật lên một tin nhắn.
Giang Hột: [Chi Chi, dạo này em thế nào rồi? Nếu rảnh thì ra ngoài ăn một bữa.]
Ngu Diệu không cố ý xem tin nhắn riêng tư của cô, ngay lập tức đưa lại quang não cho Ngu Chi, nhưng khổ nỗi mắt anh quá tinh, tin nhắn trong nháy mắt đã lướt qua não.
Ngu Chi vẫn thong thả trả lời một câu: [Vẫn ổn ạ. Gần đây chắc không có thời gian, khi nào rảnh em sẽ báo cho anh nhé.]
Giang Hột nhanh chóng trả lời: [Được.]
“Là bạn em sao?” Thấy cô trả lời tin nhắn xong, Ngu Diệu mới dò hỏi.
Tên của đối phương vừa nhìn đã biết là nam giới, lại gọi cô thân mật là Chi Chi, Ngu Diệu không khỏi lo em gái nhà mình bị người ta lừa gạt.
Nhưng cái tên Giang Hột này nghe có vẻ quen quen…
Ngu Chi không biết nỗi lo của anh, sau khi đưa lại quang não cho Ngu Diệu, cô ngoan ngoãn giải thích: “Dạ, là một người anh mà em quen ở Sao 845, anh ấy đã giúp em rất nhiều. Giờ anh ấy đang học ở Học viện Quân sự Trung ương.”
Ngu Diệu bừng tỉnh, thảo nào anh thấy quen tai.
Giang Hột khá nổi tiếng ở Học viện Quân sự Trung ương, là thành viên duy nhất trong khóa này có xuất thân bình dân nhưng nhờ thiên phú cực cao mà chen chân được vào đội tuyển thi đấu liên đoàn.
Do tài nguyên bị lũng đoạn, cộng thêm việc kế thừa huyết mạch và thiên phú, vậy nên rất khó để xuất hiện Siêu Phàm Giả cấp cao trong giới bình dân.
Đối với những Siêu Phàm Giả cấp SSS xuất thân từ các hành tinh hạ đẳng như Giang Hột, tỷ lệ xuất hiện còn hiếm hoi hơn cả một phần trăm triệu.
Ngu Diệu cũng để ý thấy khi Ngu Chi nhắc đến Giang Hột, trên mặt cô tự nhiên toát ra vẻ thân thiết và tin tưởng, anh không khỏi có chút ghen tị.
“Trước đây em toàn được gọi là Chi Chi à?” Anh cảm thấy cách gọi này có vẻ thân mật hơn Tiểu Chi: “Anh cũng gọi em như vậy được không?”
Hai má Ngu Chi ửng hồng, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: “Được ạ.”
May mà tai Ngu Diệu rất thính, đã nghe rõ tiếng đồng ý nhỏ đến mức không thể nhận ra của cô gái, cũng như niềm vui mừng ẩn giấu trong giọng nói.
“Chi Chi.” Ngu Diệu mỉm cười, trên gương mặt tinh xảo của anh cũng hiện lên lúm đồng điếu giống hệt Ngu Chi.
Quang não cũ của Ngu Chi truyền dữ liệu chậm hơn một chút, mất khoảng năm phút mới xong.
Sau khi xác nhận dữ liệu không có sai sót, chiếc quang não cũ đáng lẽ phải để lại cho Hôi Hôi thu hồi xử lý, nhưng Ngu Chi lấy lý do không nỡ vứt đi để giữ lại, dù sao nó cũng là đồ của nguyên chủ, đã ở bên cô ấy bao nhiêu năm rồi.
Thời gian không còn sớm, hai người còn phải về nhà ăn tối cùng Ngu Cát và Lê Thư Dung.
“Đói không?” Ngu Diệu quan tâm hỏi.
Họ ra ngoài sau khi ăn một bữa sáng muộn, đến giờ bụng đã trống rỗng.
Ngu Chi thành thật gật đầu: “Đói ạ.”
Bụng cô cũng kêu lên một tiếng “ọc” rất đúng lúc.
Thấy vẻ mặt lúng túng của Ngu Chi, đôi mắt phượng xinh đẹp của Ngu Diệu ánh lên ý cười, anh đưa tay ra nắm lấy tay cô: “Đi, về nhà ăn cơm thôi.”
*
Khi về đến gara nhà họ Ngu, Ngu Cát và Lê Thư Dung vẫn chưa về, nhưng bên trong lại có thêm một chiếc xe bay màu đen vàng khác.
Ngu Chi nhanh chóng nhớ ra, đây hẳn là xe của Vệ Uyên.
Vệ Uyên là nguyên soái trẻ tuổi nhất trong lịch sử Liên bang, nhờ có thể tinh thần Sư Tử Vàng cấp SSS siêu mạnh, anh đã lập nên năm chiến công hiển hách đủ để ghi vào sử sách cho Liên bang.
Tuy có vai vế không thấp, nhưng hiện giờ anh cũng mới 32 tuổi, trong thời đại giữa các vì sao mà 20 tuổi mới trưởng thành, 24 tuổi có thể kết hôn, tuổi thọ trung bình là 150, Vệ Uyên vẫn chỉ được coi là một thanh niên trẻ.
Ngu Diệu cũng phát hiện ra chiếc xe lạ trong gara, có chút phấn khích nói: “Anh Vệ Uyên đến rồi!”
Anh nóng lòng đỗ xe, không cần bước lên bệ đỡ mà nhảy thẳng xuống.
Nhưng bây giờ em gái đã có một vị trí quan trọng trong lòng anh, tuy Ngu Diệu vội vàng nhưng anh vẫn đợi Ngu Chi xuống xe rồi mới đi vào nhà.
Vừa đến cửa, cửa gara được mở ra từ bên trong.
Người đàn ông có một mái tóc vàng rậm, làn da màu đồng cổ toát lên vẻ hoang dã nguyên thủy, gương mặt sâu sắc, gọn gàng, góc cạnh như một nhân vật trong thần thoại Hy Lạp cổ đại. Anh ta có thân hình cao ráo, nhưng người ta có thể dễ dàng cảm nhận được năng lượng cuồn cuộn chứa trong những cơ bắp săn chắc dưới lớp quân phục kia.
“Anh Vệ Uyên!” Ngu Diệu vui mừng gọi anh, sau đó thắc mắc: “Anh sắp đi rồi ạ? Không ở lại ăn cơm sao?”
Gương mặt lạnh lùng của Vệ Uyên hơi dịu đi: “Không được, anh còn có việc.”
Ngu Diệu lộ rõ vẻ thất vọng: “Vậy ạ, thế tạm biệt anh Vệ Uyên nhé.”
Ngu Chi cũng cất giọng trong trẻo gọi một tiếng: “Tạm biệt anh Vệ Uyên.”
Lúc này Vệ Uyên mới như bừng tỉnh.
Trên gương mặt vốn luôn điềm tĩnh và nghiêm nghị của anh hiếm khi hiện lên vẻ ngỡ ngàng, anh hoàn toàn không thể liên hệ cô gái ngoan ngoãn, dễ thương trước mắt với “Ngu Chi” trước kia — người có tính cách ngang ngược và gu ăn mặc cay mắt.
Ngu Diệu đương nhiên hiểu tại sao Vệ Uyên lại có vẻ mặt như vậy, anh không tiện giải thích trước mặt Ngu Chi, nhưng cũng không muốn Vệ Uyên còn thành kiến với em gái mình.
“Chi Chi, em vào nhà trước đi.” Ngu Diệu bấm nút mở cửa cho cô: “Anh nói chuyện với anh Vệ Uyên thêm vài câu cái đã.”
Ngu Chi hiểu chuyện gật đầu, rồi tự mình đi vào nhà trước.
“Anh Vệ Uyên…” Đợi cô vào trong, Ngu Diệu mới ấp úng mở lời: “Chuyện là… Chi Chi em ấy… Thực ra tốt lắm đó.”
“Trước kia, chỉ là thói quen hành xử nhất thời chưa sửa được, cũng là do bọn em đã không quan tâm đến tâm lý của em ấy. Nhưng bây giờ em đã nói chuyện với em ấy rồi, cũng đã giải quyết những hiểu lầm trước kia luôn rồi.”
Vệ Uyên trông có vẻ đăm chiêu lắng nghe Ngu Diệu nói, rồi khẽ gật đầu: “Anh biết rồi.”
Trước đây anh đã gặp “Ngu Chi” vài lần, và gần như lần nào cũng để lại ấn tượng cực kỳ tồi tệ.
Sự bất ổn, không thể kiểm soát của “Ngu Chi” đối với một người vốn luôn coi trọng trật tự như Vệ Uyên mà nói, giống như một người mắc bệnh ưa sạch sẽ nhìn thấy một vết bẩn màu đen không thể tẩy được trên bức tường trắng tinh trong nhà, vô cùng khó chịu, cứ nhìn thấy “Ngu Chi” là anh lại bắt đầu đau đầu.
Nhưng Vệ Uyên không tiện can thiệp vào chuyện nhà họ Ngu, mà Siêu Phàm Giả lại phải quan tâm, bầu bạn định kỳ với Người Chữa Lành đã được ghép đôi, anh đành phải tìm cách cố tình né tránh “Ngu Chi”.
Hôm nay cũng vì sau khi biết Ngu Chi không có ở nhà, anh mới tranh thủ qua gặp Ngu Ngã một chuyến, bù lại số lần bầu bạn đã thiếu do đi công tác dài ngày, ai ngờ lại vô tình gặp đúng lúc rời đi.
Vậy mà Ngu Chi lại trở nên hiểu chuyện như thể đã thông suốt ư?