Chuyển ngữ: L’espoir
*
Nhìn thấy sự khiêu khích của Ngu Chi, ngón tay Ngu Ngã bất giác siết chặt lan can.
Cô ta đang định gọi Ngu Diệu một tiếng để anh cũng thấy được vẻ mặt của Ngu Chi thì Ngu Chi đã thu lại biểu cảm, quay đầu đi đã khôi phục dáng vẻ ngây thơ như ngọc lan trắng.
Ngu Chi bây giờ lại học được cách tâm cơ rồi! Ngu Ngã khinh thường cười khẩy trong lòng.
Cho dù Ngu Chi bây giờ có chút thủ đoạn, không còn ngu ngốc dễ dàng nổi nóng như trước, thì nó cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của cô ta.
Cô ta chiếm giữ danh xưng đại tiểu thư nhà họ Ngu, hưởng thụ sự bồi dưỡng của một danh môn thục nữ, cô ta cũng kết giao không ít mối quan hệ.
Huống chi cô ta còn là Người Chữa Lành(*) thiên phú cấp S, ngay cả Nguyên soái Liên bang Vệ Uyên cũng đã xiêu lòng vì cô ta.
(*) [Người Chữa Lành: Liệu Dũ Hệ] - Những Người Dẫn Đường có khả năng xoa dịu và điều trị tổn thương tinh thần cho Lính Gác.
Một đứa vô giáo dục lớn lên lang thang ở Sao Rác Rưởi như Ngu Chi, lấy cái gì mà đấu với cô ta?
Ngu Ngã im lặng chăm chú nhìn hai người ra khỏi cửa rồi mới xoay người trở về phòng.
*
Nhà họ Ngu ở trong một khu dân cư cao cấp sang trọng, mỗi tầng chỉ có một hộ, căn nhà họ Ngu mua còn là căn duplex ba tầng.
Tuy về đẳng cấp không bằng biệt thự riêng, nhưng vẫn là một cái giá trên trời mà người bình thường ở Sao Trung Ương khó có thể tưởng tượng.
Sao Trung Ương vốn là một sao phồn hoa với dân số cực đông, mà khu vực nhà họ Ngu ở lại là trung tâm của trung tâm, muốn ở biệt thự tại nơi này, một gia tộc có truyền thừa cấp S như nhà họ Ngu vẫn chưa đủ tư cách.
Nhưng từ khi con gái Ngu Ngã thức tỉnh trở thành Người Chữa Lành cấp S, lại còn được hệ thống trí tuệ trung ương ghép đôi với Nguyên soái Vệ Uyên, địa vị của nhà họ Ngu đã có xu hướng âm thầm tăng lên, nói không chừng thật sự có thể dựa vào Ngu Ngã để tiến lên một bậc.
Ngu Diệu dẫn Ngu Chi vào gara riêng cùng tầng, nơi này cô chỉ mới đến vào ngày “Ngu Chi” được đón về.
Vài lần ra ngoài ít ỏi của cô đều là tự mình đi thang máy xuống lầu rồi đi bộ hoặc gọi xe.
… Dù nhà họ Ngu không có ai muốn đưa đón cô, nhưng tiền tiêu vặt hàng tháng họ cho lại vô cùng dư dả.
Chỉ là sau bữa tiệc gia đình, “Ngu Chi” đã bị cắt sinh hoạt phí, cuộc sống của cô trở nên khó khăn hơn.
Ngu Diệu thao tác một chút trên quang não, một chiếc xe bay màu xám bạc với vẻ ngoài mượt mà, sành điệu sáng đèn lên.
Thân xe có kích thước tương đương một chiếc SUV cỡ lớn, cửa xe mở lên hai bên như chim giương cánh, còn chiếu lời chào đón ấm áp lên không trung.
Bên trong chỉ có bốn chỗ ngồi, Ngu Chi đoán rằng đây có lẽ thuộc loại “xe thể thao” trong số các dòng xe bay.
Bởi vì trong gara còn có vài chiếc xe bay khác của nhà họ Ngu, đa số đều lớn hơn chiếc này của Ngu Diệu, chỗ ngồi bên trong cũng nhiều hơn.
Cô không che giấu sự tò mò của mình, không ngừng nhìn ngó xung quanh.
Dù sao thì một bà cô cổ hủ từ thế kỷ 21 như cô chưa từng thấy loại công nghệ cao này bao giờ.
“Ngồi vững nhé…” Ngu Diệu ngồi vào ghế lái, ánh mắt lấp lánh ý cười: “Thắt dây an toàn vào đi.”
Ngu Chi “dạ” một tiếng, nhưng nhìn ngược nhìn xuôi vẫn không tìm thấy dây an toàn ở đâu.
Ngu Diệu bất đắc dĩ tháo dây an toàn của mình ra trước, rồi anh rướn người qua giúp cô: “Ấn vào đây này.”
Anh ấn vào một nút tròn bên hông ghế, dây an toàn tự động bật ra và cố định thân thể của Ngu Chi.
Ngu Chi ngoan ngoãn ngồi trên ghế, ánh mắt lại tò mò nghiên cứu nội thất bên trong xe bay.
Ngu Diệu nhập điểm đến vào hệ thống thông minh của bảng điều khiển trung tâm trước, sau đó mới kiên nhẫn giải thích cho cô: “Đây là bảng điều khiển trung tâm, chịu trách nhiệm điều chỉnh các chức năng của xe bay; đây là nút mở cửa khẩn cấp, trong điều kiện bình thường cửa sẽ tự động đóng mở; mặc dù thông thường là chế độ lái tự động, nhưng vẫn cần phải thi và lấy bằng lái xe bay mới được…”
“Bức tường” ở cuối gara trượt sang hai bên và mở ra, cánh cửa rực rỡ đầy sắc màu của xã hội liên sao cũng lần đầu tiên rộng mở trước mắt Ngu Chi.
Xe bay lao ra ngoài với tốc độ cực nhanh, Ngu Chi gần như không rời mắt khỏi mọi thứ bên ngoài cửa sổ.
Những tòa nhà cao chọc trời, dòng xe lơ lửng không thấy điểm cuối, những hình chiếu quảng cáo 3D trôi nổi trong không trung, những tuyến đường trên không uốn lượn như tàu lượn siêu tốc…
Ngu Diệu cũng biết cô rất ít khi ra ngoài, mà cuộc sống ở Sao Rác Rưởi chắc chắn khác một trời một vực so với Sao Trung Ương, thế nên mỗi khi tầm mắt của Ngu Chi chuyển đến đâu, anh sẽ giới thiệu đến đó.
“Đây là trung tâm thương mại nhà họ Bạch mới mở, nếu em muốn, lần sau chúng ta có thể đến đó dạo chơi. Em đừng thấy ở đây có nhiều xe bay, nhưng thực tế chỉ có tầng lớp trung lưu trở lên mới mua nổi, người bình thường đều đi xe năng lượng bên dưới hoặc đi xe buýt trên không thôi.”
Ngu Chi nghe theo lời anh, cúi đầu nhìn xuống dưới, quả nhiên số lượng xe năng lượng thông thường chạy trên mặt đất nhiều hơn, dù đã là thời đại liên sao thì vẫn bị kẹt xe như thường.
Nhưng xe bay thì không bị kẹt, chỉ khoảng mười phút sau, họ đã đến nơi.
Đây là trung tâm mua sắm lớn nhất mà Ngu Chi từng thấy, từ trên không đã có thể nhìn thấy những cây cầu hành lang trên không của trung tâm thương mại nối thành một vòng tròn khổng lồ.
“Đây là khu thương mại Liv, bên trong có đủ mọi thứ. Nhưng chúng ta chỉ cần dạo quanh tòa nhà này là được…” Ngu Diệu chỉ vào trung tâm thương mại cao cấp trước mặt: “Anh và Tiểu Ngã thường mua quần áo ở đây.”
Tòa nhà này trông có vẻ sang trọng và đắt đỏ hơn, ngay cả trang phục của nhân viên chào đón ở cửa cũng vô cùng đẳng cấp.
Ngu Chi vui vẻ gật đầu, dù sao nhìn điệu bộ của Ngu Diệu, chắc chắn anh sẽ không để cô tự trả tiền.
Nếu đã được xài chùa, đương nhiên là xài đồ đắt tiền sẽ tốt hơn.
*
Sau khi vào trung tâm thương mại, Ngu Chi không còn nhìn đông ngó tây như lúc trên xe nữa, mà ngoan ngoãn cúi đầu đi theo sau Ngu Diệu.
“Em xem có thích cái nào không…” Ngu Diệu nghĩ đến điều gì đó, ngập ngừng một chút rồi đổi chủ đề: “Hay để anh chọn giúp em nhé?”
Ngu Chi có vẻ hơi lúng túng: “Anh chọn giúp em đi ạ. Nhưng mà… Quần áo ở đây có đắt quá không anh?”
Ngu Diệu hào phóng vung tay: “Chỉ là mua vài bộ quần áo thôi mà, nhà chúng ta không thiếu chút tiền này.”
Không nghe thấy tiếng trả lời từ bên cạnh, Ngu Diệu khó hiểu quay đầu lại.
Dù Ngu Chi đang cố hết sức che giấu ánh mắt đan xen giữa ngưỡng mộ và khó xử, nhưng Ngu Diệu vẫn bắt gặp được trong khoảng khắc đó.
Não Ngu Diệu vận hành tốc độ cao, rất nhanh đã đoán được suy nghĩ của cô, anh không khỏi có chút bực bội vì mình nói chuyện không để ý.
Em gái mình đã chịu khổ ở bên ngoài nhiều năm, vậy mà mình lại “khoe của” một cách trắng trợn như vậy trước mặt em ấy, chẳng phải là làm em ấy khó xử sao…
Nhưng lời đã nói ra, Ngu Diệu cũng không biết phải cứu vãn thế nào, anh đành cố gắng chuyển sự chú ý của Ngu Chi.
“Em thấy cửa hàng đó thế nào?” Anh giả vờ vui vẻ hỏi: “Anh thấy phong cách đó rất hợp với em.”
Ngu Chi dường như đã ổn định lại cảm xúc, nhẹ giọng nói: “Vâng ạ.”
Phong cách thương hiệu của Mofi đi theo đường lối tối giản và ngọt ngào, chuyên nhắm đến nhóm khách hàng là các tiểu thư nhà giàu.
Thiết kế, đường cắt và chất liệu của quần áo vừa đáp ứng được sự cao cấp, sang trọng mà giới thượng lưu yêu cầu, đồng thời lại mang cả nét nữ tính được các cô gái trẻ yêu thích.
Vừa bước vào cửa, Ngu Diệu đã cảm thấy bộ nào cũng hợp với Ngu Chi.
Trông anh còn có vẻ hứng thú hơn cả chính Ngu Chi, anh liên tục ra hiệu cho nhân viên bán hàng lấy những bộ đồ nào cho Ngu Chi thử.
Mặc dù công nghệ hình chiếu 3D ngày nay đã có thể thể hiện hoàn hảo dáng vẻ sau khi thay đồ, nhưng giới nhà giàu vẫn giữ thói quen thử đồ trực tiếp.
Họ có đủ thời gian để duy trì sự tươm tất của một công dân cấp cao – hưởng thụ cuộc sống như tổ tiên của loài người tự nhiên.
Dùng hình chiếu 3D để thử đồ là chuyện mà dân thường mới làm.
Ngu Chi được hai nhân viên bán hàng dẫn vào một phòng thử đồ rộng đến 20 mét vuông, và cả hai người này đều không có ý định rời đi.