Xuyên Thành Dẫn Đường Trị Liệu Đỉnh Cấp, Mọi Người Phát Cuồng Vì Cô

Chương 3: Từ chối

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Ngày hôm sau.

Ngu Chi tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái.

Thuốc của thời đại liên sao có hiệu quả cực nhanh, cơn sốt của cô đã giảm, ngay cả cơn đau đầu lúc mới xuyên vào cũng khỏi hẳn.

Ngu Chi đứng dậy xuống giường, cô gái trong gương có dung mạo xinh đẹp, trong sáng yêu kiều, tựa như đóa hoa đào đầu xuân đang chờ nở rộ, lại có đến năm, sáu phần giống với dáng vẻ ban đầu của cô.

Thế nhưng, “Ngu Chi” ban đầu lại bị dẫn dắt một cách ác ý, hình thành nên gu thẩm mỹ khó coi, hủy hoại hoàn toàn vẻ đẹp vốn có của cô.

Ngu Chi chậm rãi lướt mắt qua những thứ trên bàn trang điểm và trong phòng thay đồ, cuối cùng cô chỉ miễn cưỡng chọn ra được một chiếc áo sơ mi viền ren màu hồng nhạt xem như còn bình thường, phối cùng quần dài da lộn màu hồng đậm.

Ừm, đây vẫn là một sự kết hợp vô cùng thảm họa, vô cùng khó đỡ.

Nhưng đây đã là “lựa chọn tối ưu” mà cô có thể tìm ra rồi.

“Dù sao thì cũng xem như là phong cách Harajuku nhỉ?” Ngu Chi tự an ủi mình như vậy.

Cô lại ghi thêm cho Ngu Ngã một món nợ.

Mặc dù hôm qua cô đã nhân lúc bị bệnh mà tạt một chậu nước bẩn lên người Ngu Ngã, nhưng điều này rõ ràng không thay đổi được gì nhiều, chỉ gieo một mầm mống nghi ngờ vào lòng Ngu Diệu trước mà thôi.

Ngu Chi nghĩ đến tình tiết trong sách, rồi lại nhớ về sự ác ý mà mình đã cảm nhận được một cách chân thực vào hôm qua.

Hừm…

… Vậy thì cô sẽ cướp lấy tất cả những thứ mà Ngu Ngã để tâm, từng chút một.

*

Hôm nay Ngu Chi dậy muộn.

Lúc xuống lầu, Ngu Cát và Lê Thư Dung đều đã ra ngoài.

Mỗi ngày Ngu Ngã đều xuống lầu đúng 8 giờ, hiện tại chỉ còn Ngu Diệu đang ngồi ăn sáng ở bàn ăn trong phòng ăn phụ.

“Đã đỡ hơn chưa?” Ngu Diệu ngẩng đầu, trông có vẻ đã thở phào nhẹ nhõm: “Hôm nay sao lại biết mặc đồ thoải mái hơn rồi?”

“…”

So với phong cách công nghiệp u ám trước đây của Ngu Chi, thì giờ có lẽ đúng là trông thoái hơn thật.

“Đỡ hơn rồi.” Ngu Chi chậm rãi di chuyển đến ngồi đối diện Ngu Diệu: “Cảm ơn… Anh.”

Ngu Diệu khẽ nhếch khóe môi một cách khó nhận ra.

Tuy có phần lúng túng hơn so với lúc mơ màng hôm qua, nhưng hôm nay lúc tỉnh táo cô vẫn biết gọi một tiếng anh, đó đã là một thay đổi rất lớn rồi.

Con gái vốn da mặt mỏng, có chút ngại ngùng cũng là điều bình thường.

Anh là anh trai, đương nhiên phải chủ động chăm sóc em gái hơn mới đúng.

Đám người hầu đã dọn phần bữa sáng của Ngu Chi ra trước mặt cô.

“Mau ăn đi.” Ngu Diệu mở nắp bát cháo rau củ giúp cô: “Coi chừng nóng.”

Bàn ăn trong phòng ăn phụ là loại bàn sáu người có kích thước bình thường, những lúc không có tiệc tùng trang trọng, họ đa phần đều dùng bữa ở đây, tạo cảm giác ấm cúng và thân mật hơn.

Lúc này Ngu Diệu đang ngồi đối diện Ngu Chi, cách cô chỉ hơn một mét nên có thể thấy rõ sự ngạc nhiên vui mừng trên mặt cô.

“Cười ngây ngô cái gì thế?” Ngu Diệu hất cằm, ra hiệu bảo cô ăn cháo đi: “Không đói à?”

“Em không có cười ngây ngô.” Ngu Chi cắn môi: “Là vì anh quan tâm em… Nên em rất vui.”

Trái tim Ngu Diệu như bị bóp mạnh rồi thắt lại, sau đó từng cơn đau nhói âm ỉ lan ra.

Trước đây có phải anh là một người anh quá thất bại không? Bây giờ nghĩ lại, hình như anh chưa bao giờ chủ động làm bất cứ điều gì cho Ngu Chi cả. Lại còn luôn vì cách ăn mặc, hành vi của cô mà ghét bỏ, trách mắng cô.

Cho nên bây giờ Ngu Chi mới cảm thấy vui vẻ chỉ vì một hành động nhỏ nhoi như vậy.

Ngu Diệu hít một hơi thật sâu, không muốn để Ngu Chi phát hiện ra cảm xúc dao động của mình.

“Em còn đủ quần áo mặc không? Có muốn ra ngoài mua sắm thêm không?” Anh có chút giấu đầu hở đuôi mà tìm một chủ đề khác: “Có thể để Tiểu Ngã đi cùng em.”

Vốn tưởng Ngu Chi sẽ vui vẻ đồng ý, nhưng trông cô lại có vẻ không muốn lắm.

“Em muốn mua thêm vài bộ quần áo, nhưng mà…” Ngu Chi rụt rè nhìn anh một cái, ấp a ấp úng nói, như thể cô sắp đưa ra một yêu cầu quá đáng: “Anh đi cùng em thôi được không?”

Ngu Diệu sững người một lúc, sau đó nói: “Đương nhiên là được.”

Anh chỉ nghĩ rằng Ngu Chi sẽ thích đi dạo phố cùng Ngu Ngã hơn vì cả hai đều là con gái, nhưng nếu em gái đã muốn anh đi cùng thì tất nhiên anh không có ý kiến gì.

Dù sao bây giờ cũng đang nghỉ, hôm nay anh cũng không có việc gì khác.

“Vậy đợi em ăn xong, chúng ta sẽ ra ngoài nhé?” Ngu Diệu hỏi ý kiến cô.

Ngu Chi vừa húp một ngụm cháo, hai má phồng lên như một chú chuột hamster nhỏ, cô không thể mở miệng nói chuyện, chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu.

“Được, em cứ từ từ ăn, không cần vội. Anh lên lầu thay đồ trước.” Ngu Diệu nói, trên người anh đang mặc bộ đồ ở nhà bằng lụa thật màu xám nhạt, trông vừa thoải mái vừa nhẹ nhàng.

“Ngu Chi” không có đồ ngủ bằng lụa thật, cô chỉ có một chiếc váy ngủ bằng vải lanh đã mặc nhiều năm có hơi chật, trong nhà không ai nhớ đến việc sắm sửa những thứ này cho cô.

Nhưng không sao cả, Ngu Chi cụp mắt xuống, hôm nay cô sẽ có thôi.

*

Lúc Ngu Diệu xuống lầu, Ngu Ngã vốn đang ở trong phòng, khi nghe thấy tiếng động cô ta bèn mở cửa bước ra.

“A Diệu, hôm nay anh định ra ngoài sao?” Ngu Ngã thấy anh đã thay bộ đồ khác thì tò mò hỏi.

Ngu Diệu vui vẻ gật đầu: “Đi mua sắm với… Tiểu Chi một lát.”

Tiểu Chi? Chuông báo động trong lòng Ngu Ngã vang lên inh ỏi.

Chỉ mới qua một đêm, sao thái độ của Ngu Diệu đối với Ngu Chi lại thay đổi lớn như vậy?

Lẽ nào quan hệ huyết thống thật sự quan trọng đến thế sao?

Sự ghen ghét khó tả trào lên như bùn đen, chảy tràn xuống dưới lớp mặt nạ của Ngu Ngã.

“À, vừa hay em cũng có vài thứ muốn mua.” Cô ta nặn ra một nụ cười ngọt ngào như thường lệ, vui mừng nói: “Em đi cùng hai người nhé.”

Nào ngờ Ngu Diệu lại ngập ngừng nói: “Tiểu Ngã, em muốn mua gì? Anh mua về cho em là được rồi.”

Ngu Ngã hoàn toàn không ngờ Ngu Diệu lại từ chối mình, nụ cười trên mặt cô suýt nữa không giữ được.

Cô giả vờ thắc mắc: “Dạ? Không tiện đi cùng ạ?”

“Cũng không phải là không tiện…” Ngu Diệu cũng không biết giải thích với cô thế nào, anh đành nói một câu: “Để lần sau nhé.”

Anh cũng đâu có ngốc thật, thái độ của Ngu Chi lúc anh hỏi rõ ràng là muốn đi mua sắm riêng với anh.

Đây là lần đầu tiên em gái chủ động đưa ra yêu cầu như vậy, đương nhiên là anh sẽ đáp ứng. Hơn nữa, khó khăn lắm Ngu Chi mới có sự thay đổi, anh cũng muốn trò chuyện với em gái nhiều hơn để bù đắp khoảng thời gian hơn mười năm thiếu vắng tình cảm anh em của hai người.

Ngu Diệu nói xong thì vội vàng xuống lầu, Ngu Ngã cũng không thể thật sự mặt dày mày dạn đuổi theo, vì hình tượng của cô ta trước giờ luôn là một người thấu tình đạt lý.

“Ăn xong rồi?” Ngu Diệu đứng đối diện, anh chống khuỷu tay lên lưng ghế, cúi người hỏi Ngu Chi.

Mặt mày thanh tú của thiếu niên mang theo nụ cười vui vẻ, dáng vẻ của anh lười biếng mà thân quen, xóa tan cảm giác xa cách giữa hai người.

Ngu Chi lau miệng, nuốt xuống miếng cuối cùng: “Ừm, xong rồi ạ.”

Cô đứng dậy, bát đĩa trên bàn tự có người hầu đến dọn dẹp.

“Áo khoác đâu?” Ngu Diệu nhíu mày nhìn bộ quần áo mỏng manh trên người cô.

Bây giờ là cuối tháng một, Sao Trung Ương đang là mùa đông, nhiệt độ dao động từ 5°C đến 15°C.

Ngu Chi có chút ủ rũ: “Không thích nữa…”

Ngu Diệu nghĩ đến những chiếc áo khoác kỳ dị trong tủ quần áo của cô, rồi tán thành gật đầu: “Vậy thì vứt hết đi. Không sao, chúng ta lái xe thẳng đến trung tâm thương mại mua, ở trong nhà cũng không lạnh đâu.”

Dù là ở nhà họ Ngu, trong xe hay trong trung tâm thương mại, mọi nơi đều có hệ thống điều hòa nhiệt độ, nhiệt độ phòng luôn được duy trì ở mức khoảng 22°C.

Đi đến cửa chính, Ngu Diệu cúi đầu thay giày, còn Ngu Chi lại ngẩng đầu lên, nhìn về phía lan can trên tầng 2.

Ngu Ngã đang nhìn cô chăm chú với vẻ mặt vô cảm, thấy Ngu Chi nhìn sang cô ta mới vội vàng nở một nụ cười quan tâm.

Ngu Chi nhìn thẳng vào cô ta hai giây, ngay sau đó cô nở một nụ cười khinh miệt đầy khiêu khích.

Cô không sợ Ngu Ngã phát hiện ra sự thay đổi của mình.

Cô muốn Ngu Ngã phải tỉnh táo nhìn bản thân mất đi tất cả, nhưng bản thân lại bất lực không thể làm gì.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc