Chuyển ngữ: L’espoir
*
Ngu Diệu làm theo hướng dẫn sử dụng, thô bạo bóc vài loại thuốc viên ra, rồi đặt ly nước ấm lên chiếc tủ đầu giường cạnh Ngu Chi, lay cô hai cái: “Uống thuốc kìa.”
Ngu Chi ngoan ngoãn ngồi dậy, nhưng không hề nghe lời Ngu Diệu uống thuốc.
Cô ngơ ngác nhìn Ngu Diệu đang đứng trước mặt, dường như không phân biệt được trước mắt là mơ hay thực.
Ngu Diệu đưa tay huơ huơ trước mắt cô, Ngu Chi vậy mà cũng ngốc nghếch đảo mắt qua lại theo, trông khá buồn cười.
Ngu Diệu không hiểu sao lại kiên nhẫn hơn vài phần: “Há miệng ra nào, a…”
Anh dỗ dành cô như trẻ con, Ngu Chi cũng thuận theo mà há miệng.
Ngu Diệu nhân cơ hội nhét hết thuốc vào, rồi cầm ly nước ấm đưa đến bên miệng cô.
Ngu Chi ngoan ngoãn cúi đầu uống nước.
Mi mắt cô cụp xuống, lông mi vừa dày vừa dài đổ bóng lên mi dưới, trông vừa dịu dàng vừa đáng yêu.
Dáng vẻ lúc này lại giống hệt như hình ảnh người em gái mà Ngu Diệu từng tưởng tượng.
Cuối cùng cũng hầu hạ được bà cô này uống thuốc xong. Anh thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng quản gia Trương còn đưa một tuýp thuốc mỡ bôi ngoài da, nói là dùng xong những nốt mẩn đỏ sẽ lặn nhanh hơn.
“Ngu Chi” trước giờ luôn yêu cái đẹp, tuy gu thẩm mỹ của cô khiến Ngu Diệu khó mà hiểu nổi, nhưng con gái chắc chắn không thể chấp nhận mặt mình nổi mẩn đỏ.
Coi như đã tiễn Phật thì tiễn đến Tây Thiên, Ngu Diệu cần mẫn cầm tuýp thuốc mỡ, nặn ra tăm bông.
Những nốt mẩn đỏ trên làn da trắng nõn mịn màng của Ngu Chi trông vừa đáng sợ vừa nổi bật, nốt ban không lớn nhưng lại chi chít dày đặc.
Lần đầu tiên Ngu Diệu bôi thuốc cho người khác, vừa mới bôi lên, Ngu Chi đã khẽ hít một hơi khí lạnh.
“Đau… Đau không?” Ngu Diệu hơi lúng túng, hình như anh hơi mạnh tay rồi.
Ngu Chi lại không nổi cáu như mọi khi mà chỉ lắc đầu: “Không đau, chỉ là… Hơi lạnh.”
Lạnh? Thuốc mỡ sao lại lạnh được.
Ngu Diệu áp mu bàn tay lên trán cô, quả nhiên là sốt rồi.
“Không phải lạnh…” Ngu Diệu kiên nhẫn giải thích: “Là do em bị dị ứng nên sốt thôi. Em có biết mình dị ứng với cái gì không?”
“Có.” Ngu Chi mếu máo trông đến tội: “Em bị dị ứng với rượu.”
Ngu Diệu vốn tưởng rằng cô dị ứng với nguyên liệu đồ ăn nên mới vô tình ăn phải, không ngờ cô lại nói là dị ứng rượu.
“Em biết mình dị ứng mà còn uống?!” Giọng Ngu Diệu rất tệ, anh nặn một đống thuốc mỡ bôi lên mặt cô như trút giận.
“Nhưng mà, nếu em không uống thì mọi người sẽ tức giận…” Ngu Chi tủi thân nói: “Cho nên em chỉ uống một chút xíu thôi, em cứ tưởng là sẽ không sao.”
Ngu Diệu mới nhớ ra vì cô không uống hết nên còn bị Ngu Ngã nhắc nhở.
“Em bị dị ứng thì cứ nói thẳng ra, sao bọn anh có thể tức giận vì chuyện này được chứ?” Ngu Diệu không tài nào hiểu nổi logic của cô.
“Nhưng mà, trước đây em đã nói với chị rồi mà…” Ngu Chi khẽ kéo vạt áo Ngu Diệu: “Anh, anh đừng giận em nha…”
Ngu Diệu sững sờ một thoáng, cô đã nói với Tiểu Ngã rồi sao? Vậy tại sao Tiểu Ngã còn bắt cô uống hết?
Bên này anh còn chưa nghĩ thông, anh đã quay đầu vô thức dỗ dành cô: “Anh không có giận em.”
“Vậy… Sau này anh cũng đừng giận em nữa nha…” Cô gái ngẩng mặt lên, đôi mắt trong veo cong cong, nở một nụ cười ngây thơ đáng yêu: “Được không?”
Dù Ngu Diệu có tức giận đến đâu, cũng tan biến sạch sẽ vào khoảnh khắc này.
Ma xui quỷ khiến thế nào anh lại chọc vào đôi lúm đồng tiền khi cười của Ngu Chi, hết sạch cả giận mà đáp: “Được.”
Chỉ cần em lúc nào cũng ngoan như bây giờ.
Anh thầm bổ sung trong lòng.
Ngu Chi nhận được lời hứa của anh, dường như đã yên tâm, bèn chui vào trong chăn ngủ say sưa.
Thế nhưng Ngu Diệu lại có vẻ mặt phức tạp, anh đứng bên giường cô một lúc lâu rồi mới rời đi.
*
“Cha, cha đã điều tra rõ chưa ạ?” Lúc Ngu Diệu xuống lầu, trong phòng khách chỉ còn Ngu Cát, Lê Thư Dung và Ngu Ngã đang ngồi đó.
Không khí lại không hề phẫn nộ, nặng nề như anh nghĩ.
Ngu Ngã ngồi ngay ngắn bên cạnh Lê Thư Dung, gương mặt thanh tú tràn đầy áy náy: “A Diệu, là lỗi của em…”
Ngu Diệu không đợi cô nói hết đã ngắt lời, có chút trách móc: “Tiểu Ngã, em đã biết Ngu Chi dị ứng rượu, tại sao em còn bảo em ấy uống rượu?”
“Hả?” Ngu Ngã ngẩn ra, cô ta làm sao biết Ngu Chi dị ứng rượu chứ?
Lê Thư Dung vỗ về tay cô ta trấn an, lên tiếng bênh vực con gái: “A Diệu, mọi người đều không biết Ngu Chi dị ứng rượu, sao con có thể trách Tiểu Ngã được?”
Ngu Diệu cau mày, anh không cho rằng Ngu Chi đang nói dối.
Ngu Chi vốn đang trong tình trạng dị ứng phát sốt, lại còn uống Aletraline, cảm xúc thật trong lòng bị khuếch đại lên gấp bội, ý thức cũng không còn tỉnh táo.
Trong tình huống đó, sao cô có thể nói dối được chứ?
Ngu Diệu cảm thấy chỉ là mẹ muốn giữ chút thể diện cho Ngu Ngã. Anh không đồng tình mà mím môi, nhưng cuối cùng cũng không truy cứu đến cùng.
Dù sao Tiểu Ngã cũng lớn lên cùng anh, cho dù không có quan hệ huyết thống thì cô cũng chẳng khác gì em gái ruột.
Hơn nữa, có lẽ chỉ là Tiểu Ngã nhất thời quên mất mà thôi.
“Vậy chuyện thuốc thì sao ạ?” Ngu Diệu chuyển chủ đề.
Ngu Cát ho nhẹ một tiếng, nhấp một ngụm trà: “Là người giúp việc làm, cha đã cho cô ta nghỉ việc rồi.”
Ngu Diệu tỏ vẻ đầy thắc mắc: “Người giúp việc? Tại sao người giúp việc lại làm vậy? Hơn nữa không phải nên để Cục Điều tra đến…?”
Ngu Cát biết mình có chút đuối lý, nhưng dù là con trai cũng không thể nghi ngờ uy nghiêm gia chủ của ông được.
“Được rồi! Chuyện thế này mà làm ầm lên Cục Điều tra thì còn mặt mũi nào nữa?!” Ngu Cát đập bàn quyết định không cho ai xen vào: “Chuyện này dừng ở đây!”
Ngu Diệu vẫn không phục, vừa định phản bác thì Ngu Ngã đã đỏ hoe mắt tiến lên kéo anh lại.
“A Diệu, người giúp việc đó là vì cảm thấy Tiểu Chi đối xử không tốt với em, nên nhất thời nghĩ quẩn mới làm ra chuyện như vậy…” Ngu Ngã trông vô cùng tự trách: “Là em bảo cha đừng gọi Cục Điều tra đến, em chỉ không muốn… Cô ấy phải đi tù vì muốn giúp em…”
Ngu Diệu kinh ngạc nhìn sang cô ta, anh không thể ngờ nguyên nhân lại là như vậy.
“Nhưng thế này cũng quá đáng quá… Sao có thể hạ thuốc được?” Anh gãi đầu, có chút bực bội.
“Dù sao thì Aletraline cũng không gây tổn hại gì thực chất cho cơ thể cả…” Ngu Ngã thấp giọng nói.
Ngu Cát đã đưa ra kết luận dứt khoát về chuyện này, Ngu Ngã cũng mang dáng vẻ tủi thân tự trách, Ngu Diệu đành phải mắt nhắm mắt mở cho qua.
Coi như cho Ngu Chi một bài học vậy.
Chắc hẳn sau lần này, cô sẽ không còn tùy hứng làm bậy như trước nữa.
Ngu Diệu nghĩ đến dáng vẻ ngoan ngoãn vừa rồi của Ngu Chi, anh thậm chí còn cảm thấy trải qua chuyện này cũng không hẳn là quá tệ.
“Được rồi, các con đi ngủ sớm đi.” Ngu Cát đang không có tâm trạng tốt, uống xong trà là đi lên lầu.
Ngu Diệu cũng định về phòng ngay sau đó, nhưng đi đến cầu thang thì bị Ngu Ngã gọi lại.
“A Diệu…” Ngu Ngã đứng trong phòng khách, khuôn mặt khuất trong ánh đèn mờ ảo có chút không rõ: “Tiểu Chi sao rồi anh?”
Ngu Diệu suy nghĩ một lát rồi an ủi: “Đang sốt, nhưng cũng không có vấn đề gì lớn, em cũng đừng quá tự trách.”
“Vậy thì tốt rồi.” Ngu Ngã như thể thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại nói bâng quơ: “Nhưng mà A Diệu này, đây là lần đầu tiên em thấy anh quan tâm đến Tiểu Chi như vậy đấy.”
Ngu Diệu sững người: “Vậy sao?”
Có lẽ là vì lần này Ngu Chi cũng gặp phải tai bay vạ gió, hơn nữa cô còn mơ màng gọi mình một tiếng “anh”.
Kể từ khi Ngu Chi được đón về, đây là lần đầu tiên anh nghe thấy cô chịu gọi mình là anh.
“Dù sao Ngu Chi cũng đã chịu khổ ở bên ngoài nhiều năm như vậy, có thể chăm sóc được bao nhiêu thì cứ chăm sóc bấy nhiêu thôi.” Ngu Diệu vừa nói với Ngu Ngã, cũng là đang tự nói với chính mình.
Nói xong anh xoay người lên lầu, đương nhiên cũng không thể phát hiện vẻ mặt cứng đờ của Ngu Ngã.